Trong khoảnh khắc duy nhất ánh sáng mong manh trong lòng cũng tan biến, Liên Hạ như rơi vào bóng tối sâu thẳm. Trước mặt cô hoàn toàn là một mảng mù mịt, không nhìn thấy gì, chỉ biết mù quáng đi về phía trước, đi mãi cho đến khi vào đến sâu trong đại sảnh, tìm được nhà vệ sinh rồi biến mất ở đó.
Cô vội vã xông vào, tuỳ tiện chọn một buồng khoá chặt cửa lại, toàn thân run rẩy ngồi xuống nắp bồn cầu. Khi hai tay ôm lấy mặt, mới phát hiện lòng bàn tay đã sớm ướt đẫm.
Liên Hạ bịt kín miệng, đè nén không để tiếng nấc bật ra. Cô khóc, không thành tiếng.
Cô không trách Trần Giản Tây, thật sự hiểu vì sao anh lại lựa chọn như thế. Nhưng cô không hiểu vì sao anh phải lừa cô, vì sao phải vẽ ra những lời nói đẹp đẽ cho cô hy vọng, trong khi ngay từ đầu đã không còn hy vọng gì cả.
Nhà vệ sinh có người ra vào liên tục, tiếng trò chuyện, tiếng nước xối rửa không ngừng vang lên. Nhưng Liên Hạ thì im lặng, không phát ra chút âm thanh nào, chỉ có nước mắt là rơi mãi không ngừng.
Chỉ trong khoảnh khắc đó thôi, đầu óc cô đã suy nghĩ rất nhiều chuyện.
Cô nghĩ đến ba mình, sức khỏe ông ấy thật sự không tốt, chẳng biết có chờ được đến ngày con gái sinh con hay không. Cô từng đề cập chuyện nếu tình huống quá xấu thì có thể sinh sớm một chút để ba được nhìn thấy cháu, nhưng Quý Thời Ngộ lại không đồng ý.
Lần này trở về, cô sẽ ngoan ngoãn nghe lời, cố gắng làm theo những gì Quý Thời Ngộ muốn. Cô hy vọng nếu mình làm đủ tốt, đủ biết điều, thì hắn ta sẽ chấp nhận yêu cầu nhỏ bé này.
Chờ đến ngày ba mất, áp lực trên vai cô sẽ nhẹ đi rất nhiều.
Còn về đứa trẻ…
Thật ra ba đứa trẻ là ai cũng không quan trọng. Chỉ cần cô là mẹ, vậy là đủ rồi. Quý Thời Ngộ muốn cô sinh, thì cô sẽ sinh. Biết đâu, vì đứa con này, anh ta sẽ cho cô thêm chút tự do. Chỉ cần còn giữ danh phận Quý thiếu phu nhân, thì những bức ảnh đoạn video kia cũng sẽ không uy hiếp được cô. Quý Thời Ngộ sẽ không dám làm mất mặt chính mình.
Mà Trần Giản Tây… Vừa rồi cô mang thai, không đi nhanh được. Nếu anh muốn đuổi theo thì chẳng có gì khó. Nhưng anh không đuổi, thái độ của anh đã quá rõ ràng.
Nhà vệ sinh dần yên tĩnh, có lẽ những người tò mò bàn tán ngoài kia cuối cùng cũng đã giải tán hết.
Liên Hạ lau nước mắt trên mặt, đứng dậy chỉnh lại váy, nhẹ nhàng xoa xoa bụng dưới.
Không sao cả. Mẹ sẽ ổn thôi. Sau này mẹ đều sẽ ổn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


