Trong bữa tối, ba mẹ Liên Hạ giữ cô ở lại qua đêm.
Cô do dự một chút rồi gật đầu.
Ăn xong, ba người ngồi lại trò chuyện dăm ba câu chuyện vặt. Liên Hạ nhớ đến chuyện ly hôn, liền mượn cớ nhắc đến một “người bạn” để dẫn dắt.
Vì nghĩ đó chỉ là chuyện của người ngoài, nên ba mẹ cô cũng không phản ứng gì nhiều.
Hạ Lan Tuyết mẹ cô cả đời lấy chồng làm trời, rất tự nhiên mà nói một câu:
“Giới trẻ bây giờ toàn là vậy, cứ có chuyện gì không vừa ý là lại đòi ly hôn.”
Liên Thủ Thường ba cô vừa xem tivi, vừa tiếp lời:
“Ừ, ly hôn là chuyện lớn chắc chắn phải suy nghĩ cho kỹ. Thời Ngộ hồi trước đúng là có vài lời ra tiếng vào, nhưng sau khi cưới con thì không còn nghe gì nữa. Giờ đã là vợ chồng rồi con cũng đừng để ý mấy chuyện vặt vãnh kia nữa.”
“Đúng đó” mẹ cô gật đầu phụ họa “Thời Ngộ là một người tốt, con phải biết trân trọng.”
Liên Hạ không nói thêm gì.
Cô không muốn ba mẹ biết chuyện cô và một "con quỷ" đã giao kèo thế nào. Nhưng nếu họ không biết, thì cũng không thể hiểu vì sao cô lại muốn ly hôn.
Thế là, không thể giải thích.
Sau khi trò chuyện xong, cô trở về phòng mình. Nằm trên giường Liên Hạ do dự rất lâu, cuối cùng vẫn không gọi cho Thời Ngộ.
Không phải vì cô không sợ anh ta, đặc biệt là vào lúc này, mà là vì:” Đây là nhà của mình, mình chỉ về nhà thôi, sao còn phải báo với anh ta chứ?”
“Chẳng lẽ đến chút tự do này cũng không có sao?”
Mang theo tâm trạng giận dỗi “Không tự do thì thà chết còn hơn” Liên Hạ ném điện thoại lên tủ đầu giường.
Nhưng đến sáng hôm sau khi tỉnh dậy, toàn thân cô như bừng tỉnh Thời Ngộ không phải người dễ động vào, nhất là lúc này. May mắn duy nhất là cô đang ở nhà của mình, ít nhất còn có lý do để giải thích.
Không muốn “sợ bóng sợ gió” ăn sáng xong, Liên Hạ vội vàng rời đi.
Xe hôm qua đỗ ngoài khu nhà còn phải đi bộ một đoạn mới tới. Cô vừa bước xuống lầu đi một quãng, thì thấy ở bên ngoài khu nhà kế bên có một chiếc xe ba bánh chở đầy những bao tải cũ, túi da rắn, túi nhựa... Một số túi hở miệng có thể thấy lon bia móp méo và vỏ chai nước bên trong.
“Gì đây… thu mua phế liệu à?”
Cô không nghĩ trong khu này lại có người nhặt ve chai.
Đang thầm thắc mắc, thì từ trong toà nhà có một bóng dáng cao lớn bước ra.
Người đàn ông tay xách túi rất to, phía sau còn có hai ông bà già đang đi theo, ánh mắt họ dán chặt vào cái túi như thể trong đó là báu vật.
Liên Hạ nhìn thoáng qua đã nhận ra ngay, chính là người đàn ông đã cho cô cây kẹo mút tối hôm qua.
Cô hơi sững người, đúng lúc người đàn ông ngẩng đầu lên. Ánh mắt hai người đột nhiên chạm nhau.
Cả hai nhìn nhau mắt chạm mắt có chút bối rối.
Liên Hạ nhanh chóng quay mặt đi, khẽ cười:
“Thật trùng hợp.”
Trần Giản Tây cũng hơi sững lại một chút, rồi rất nhanh lấy lại bình tĩnh, xách túi ném lên trên xe ba bánh:
“Đúng là trùng hợp. Cô đứng tránh xa một chút, kẻo dính đồ lên người.”
Liên Hạ vô thức lùi lại một bước.
Cha mẹ của Trần Giản Tây đã chuyển ánh mắt từ cái túi sang cô, nhưng ánh nhìn không thay đổi thậm chí còn ấm áp hơn trước.
“Cảm ơn anh tối qua đã chỉ đường.” Cô nói.
“Không có gì.” Anh cười đáp.
Mặt trời bắt đầu lên, ánh nắng chiếu lên khuôn mặt anh khi cười khoảnh khắc ấy, Liên Hạ bất giác nghĩ đến rất nhiều từ: nắng ấm, nhiệt huyết, ấm áp, sức sống… và cả sự tự do.
Những thứ đó cô hay Thời Ngộ đều không có được.
Cha của Trần Giản Tây như chợt phát hiện ra gì đó, vội giật lấy chìa khóa xe trong tay con trai định mở miệng thì…
Tiếng chuông điện thoại vang lên.
Liên Hạ lấy điện thoại ra khỏi túi chỉ nhìn màn hình thôi mí mắt cô đã khẽ giật.
Là Thời Ngộ.
Cô không thấy được vẻ mặt mình lúc đó. Cô cũng quên mất chưa chào tạm biệt Trần Giản Tây, chỉ vội vã bước nhanh vài bước để bắt máy.
Giọng nói lạnh lùng vang lên:
“Em ở nhà không? Em đang ở đâu rồi?”
“Nhà tôi.” giọng cô cứng rắn.
“Em không nói với anh một tiếng.”
“Đây là nhà tôi.” cô nhấn mạnh thêm.
Thời Ngộ cười một tiếng cười như thể cô vừa nói chuyện gì đó thật buồn cười.
“Giận à? Tốt lắm, có cá tính đấy. À mà… hai hôm trước mẹ anh qua đó làm gì?”
Liên Hạ chợt đứng khựng lại.
“Tiểu Đông” Thời Ngộ thở dài
“Anh chưa từng nói cho em biết… trong từ điển của anh không có hai chữ ly hôn sao.”
“Tiểu Đông” đó là cách Thời Ngộ gọi cô. Anh từng giải thích rằng, anh thích mùa đông, anh sinh ra vào mùa đông và họ cũng gặp nhau lần đầu vào một mùa đông.
Liên Hạ cũng chẳng tin mấy lời giải thích ấy, vì cô nhớ rõ lúc đó đã sang lập xuân, trời đã vào xuân. Nhưng hắn muốn gọi sao thì gọi, dù gì thì cũng là hắn ban cho, cô chỉ có thể nhận lấy. Bởi vì giữa họ có một thỏa thuận mọi chuyện đều nghe theo Thời Ngộ.
Cô đã cố gắng hết sức để làm được điều đó, tự thấy mình đã làm rất tốt, trừ chuyện đứa bé ấy… và trừ chuyện cô muốn ly hôn.
Thế rồi giờ đây, Thời Ngộ nói trong từ điển của hắn không có hai chữ “ly hôn”.
Cô biết câu tiếp theo sẽ là gì. Chỉ có “góa vợ”.
Mặt trời sáng sớm chiếu lên người, dù được ánh nắng bao phủ Liên Hạ vẫn cảm thấy từng lỗ chân lông đều bị cái lạnh thấm vào.
Giọng Thời Ngộ từ đầu dây bên kia lại vang lên, nhẹ nhàng như thể đang trò chuyện bình thường:
“Về nhanh lên, giúp anh thu dọn hành lý.”
Liên Hạ muốn bước đi, nhưng chiếc xe đỗ ở quá xa, dường như khoảng cách đó không bao giờ tới được.
Phía sau vang lên tiếng xe lăn lướt trên nền đất và một giọng nam:
“Cô không sao chứ?”
Liên Hạ mơ hồ quay đầu lại, ánh mắt không rõ phương hướng chỉ theo bản năng lắc đầu rồi bước nhanh hơn, loạng choạng chạy về phía chiếc xe mở cửa ra và ngồi vào trong.
Lồng ngực phập phồng dần bình tĩnh lại, không gian nhỏ hẹp bên trong xe trở nên tĩnh lặng đến ngột ngạt.
Chiếc xe màu đen, như một cỗ quan tài vuông vức, mang cô rơi thẳng vào địa ngục.
Về đến nhà, cô phát hiện Thời Ngộ quả nhiên đã quay về đang ngồi trong phòng ngủ chờ cô.
Giống như mọi lần trước, cô hỏi:
“Anh đi đâu vậy?”
“Florencia.” Hắn nhếch môi, cười nhạt như thể chẳng đáng gì.
Hắn hơn cô gần tám tuổi, sắp đến cái tuổi "xây dựng gia đình" nhưng Liên Hạ lại cảm thấy hành vi của hắn lúc này vừa ác nghiệt vừa ấu trĩ.
Hắn không hiểu rằng, cái gì tiếp xúc nhiều rồi cũng sẽ dần trở nên miễn nhiễm sao?
Giống như một giấc mơ, nếu mãi không có điều kiện để thực hiện thì nó cũng sẽ dần bị lãng quên.
Cô cúi đầu, mở điện thoại tra thời tiết ở Florencia.
“Không phải, là New York. Chắc khoảng bốn, năm ngày.”
Liên Hạ không đáp, chỉ lặng lẽ chuyển sang tra thời tiết ở New York, rồi bắt đầu thu dọn hành lý.
Áo sơ mi trắng đen, vest đen hoặc xanh đen, quần âu đen, đồ ngủ lụa màu xám, đồ lót, phụ kiện… tất cả luôn luôn một kiểu, không thay đổi. Cô nghĩ, dù Thời Ngộ không thay đồ thì chắc cũng chẳng ai nhận ra.
Trong lúc cô thu dọn, Thời Ngộ chỉ ngồi yên lặng trên chiếc sofa cạnh cửa sổ.
Liên Hạ không hề nhìn hắn lấy một lần, chỉ theo nhịp của riêng mình mà đi đi lại lại.
Khi tất cả đã chuẩn bị xong đóng vali lại, cuối cùng cô mới ngẩng đầu, nhìn hắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


