Quý Thời Ngộ cúi sát mặt xuống, giọng nói trầm thấp, mang theo ý cười lạnh như băng:
“Đứa bé là của Trần Giản Tây đúng không?”
Liên Hạ vẫn còn chưa hoàn hồn vì kinh hoàng, chưa kịp phản ứng lại theo bản năng đẩy hắn ra một cái. Trong mắt cô, nỗi sợ càng dâng lên mãnh liệt hơn trước.
Quý Thời Ngộ chậm rãi đứng thẳng người, ánh mắt mang theo vẻ hờ hững pha lẫn mỉa mai:
“Quả nhiên, anh không đoán sai.”
Ánh mắt hắn lúc này không khác gì một con dã thú đang đánh giá con mồi, khiến Liên Hạ lập tức cảm nhận được nguy hiểm. Cô bất chợt bật dậy khỏi ghế, nhưng còn chưa kịp chạy, đã bị hắn túm lấy một cách thô bạo.
“Chúng ta cược một ván đi.” Hắn cúi đầu, thì thầm bên tai cô, từng chữ lạnh lẽo “Xem thử đứa nhỏ này… có thể sống qua được đêm nay hay không?”
Khi còn nhỏ, Liên Hạ từng cùng Hạ Lan Tuyết đi chợ mua cá. Cô tận mắt thấy người bán dùng dao đập cá, rồi nhanh chóng rạch bụng nó ra. Khi ấy, con cá vẫn còn chưa chết còn vùng vẫy đuôi, đôi mắt trợn trừng, miệng há ra khép lại chẳng phát ra nổi một âm thanh.
“Đừng tưởng anh là thằng ngốc. Sao đột nhiên ngoan ngoãn thế? Xem ảnh là muốn làm gì? Sao đột nhiên lại ăn được? Hắn làm cách nào liên lạc với em? …À, em chảy máu rồi kìa.”
Liên Hạ như thể vừa bừng tỉnh từ cơn ác mộng. Cô khó nhọc quay đầu nhìn hắn, môi run cầm cập, giọng nói nghẹn ngào, lộn xộn:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


