Cô cảm nhận hơi ấm của túi giấy đang dần tản đi, cuối cùng bản năng đã chiến thắng lý trí khiến cô xoay người chạy vụt ra ngoài sân.
Tri Phùng Vũ không dừng chân mà chạy thẳng ra khỏi khu chung cư, hơi thở của cô bắt đầu trở nên dồn dập. Cô nhìn quanh quất khắp nơi, cuối cùng nhìn thấy dưới một gốc cây đa bên ngoài khu nhà có một bóng người đang cúi đầu ngồi trên bậc đá xanh ven đường.
Trong ký ức của cô, Lương Hoài chưa bao giờ ngồi lên đó, anh cũng không cho phép cô ngồi vì anh nói không biết đã có bao nhiêu người giẫm chân lên đó rồi.
Vậy mà bây giờ anh lại ngồi lẻ loi ở đó, hành lý cũng cô độc nằm trơ trọi ngay bên cạnh.
Cứ như thể cô lại bỏ rơi anh thêm một lần nữa vậy.
Tri Phùng Vũ kìm nén sự chua xót nơi đáy mắt, đi đến trước mặt anh.
Lương Hoài vốn đang cúi đầu, cho đến khi nhìn thấy một đôi giày khác xuất hiện trên mặt đất.
Anh ngẩng đầu lên như thể không tin vào mắt mình, người đàn ông vốn đang đứng trong bóng tối không một tia sáng ấy vì sự xuất hiện của cô mà một lần nữa lại tràn đầy sức sống.
Yết hầu anh khẽ chuyển động, anh im lặng nhìn cô trân trân.
Tri Phùng Vũ cúi đầu nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của anh rồi khó khăn mở lời: “Em vừa nhớ ra một việc, sau này em phải về quê thăm củ, chắc là anh cũng muốn cùng về. Hơn nữa nếu anh cứ thế mà đi thì em không biết phải nói sao với mẹ——”
Lời còn chưa dứt, Lương Hoài đã đột ngột đổ người về phía trước rồi ôm chặt lấy cô.
Hai cánh tay anh vòng qua eo cô, áp chặt mặt vào bụng cô, giống như dây leo quấn chặt lấy thân cây không một kẽ hở.
Hồi lâu sau, giọng nói của anh mới từ trong lớp áo của Tri Phùng Vũ truyền ra: “Lần sau nếu có cãi nhau, em phải đến tìm anh sớm một chút nhé.”
Tri Phùng Vũ cảm nhận được cái ôm chặt đến mức khó thở này, hốc mắt cô cay xè. Cô muốn khóc nhưng lại bật cười thành tiếng rồi khẽ hỏi: “Lần sau anh vẫn còn muốn cãi nhau với em nữa sao?”
Đôi bàn tay cô cứng đờ dán chặt bên đùi, dù được Lương Hoài ôm lấy, đã bao lần muốn cử động nhưng cô lại không biết nên đặt tay mình vào đâu.
Lương Hoài áp mặt vào người cô, cho đến khi hơi thở tràn ngập mùi hương của Tri Phùng Vũ thì mới ngẩng mặt lên trong tư thế ấy. Anh nhìn vào đôi mắt đẫm lệ của em gái, khi cất lời thì giọng nói đã trở nên khàn đặc:
“Giữa chúng ta liệu còn có lần sau nữa không?”
Một giọt nước rơi xuống mu bàn tay khiến Tri Phùng Vũ rùng mình vì nóng hổi. Cô không phân biệt được đó là sương trên cây đa hay là thứ gì khác, cô nhìn vào mắt Lương Hoài rồi đưa tay lên một cách mất kiểm soát để lau đi khóe mắt của anh.
May quá, không có nước mắt.
Lương Hoài áp mặt vào lòng bàn tay cô rồi đưa một bàn tay lên bao phủ lấy tay cô, anh lặng lẽ nhìn cô đầy trìu mến.
Tri Phùng Vũ bị ánh mắt nóng rực của anh nhìn chằm chằm, cô vừa định mở miệng thì nghe thấy tiếng động truyền đến từ phía sau:
“Duyên Duyên? Anh cả?”
Ngay khi nghe thấy giọng nói này, Tri Phùng Vũ cảm thấy như có một gáo nước lạnh dội xuống, cô bừng tỉnh khỏi cơn mê và vội vàng thu tay lại.
Lương Hoài im lặng nhìn sự thay đổi trong nét mặt của cô. Đó là giọng của Thịnh Tích Việt, người chồng sắp cưới danh chính ngôn thuận của cô đã đến rồi.
Anh dõi theo tầm mắt của cô rồi quay đầu lại, thấy Thịnh Tích Việt đang đứng đó và không biết anh ấy đã đứng xem bao lâu rồi.
Trong lòng Lương Hoài bỗng hiện lên một tiếng nói.
Thực sự là không còn lần sau nữa rồi.
Tri Phùng Vũ quay đầu lại nhìn Thịnh Tích Việt dưới ánh đèn đường, lòng cô chùng xuống nhưng rất nhanh sau đó cô đã lấy lại bình tĩnh.
Cô lặng lẽ thoát khỏi cái ôm của Lương Hoài rồi kéo anh đứng dậy khỏi bậc đá.
Chỉ có điều cô không nắm tay anh để kéo dậy mà là nắm vào cánh tay.
“Anh đã về rồi.” Cô nói với Thịnh Tích Việt.
Thịnh Tích Việt tiến lại gần, nhận thấy vẻ mặt của cả Tri Phùng Vũ lẫn Lương Hoài đều rất nặng nề, chưa kể vali của Lương Hoài còn để ngay bên cạnh, ai nhìn vào cũng thấy vừa mới xảy ra chuyện không vui.
Vậy thì cái ôm vừa rồi của hai người là đã làm hòa rồi sao?
“Đêm hôm khuya khoắt rồi mà có chuyện gì vậy? Sao cả vali cũng mang ra đây thế này?”
Thịnh Tích Việt tự nhiên ôm Tri Phùng Vũ vào lòng, cất giọng hỏi han một cách lịch thiệp.
Ánh đèn đường mờ ảo tạo ra những ranh giới phân định rõ ràng giữa ba người, Lương Hoài bị gạt ra bên ngoài nên không hề lên tiếng.
Tri Phùng Vũ uể oải nói: “Vừa nãy hai anh em có tranh cãi vài câu thôi, bây giờ không sao rồi.”
Thịnh Tích Việt mỉm cười: “Hai người cãi nhau trông đáng sợ thật đấy, đến cả hành lý cũng mang ra ngoài luôn. Lúc nãy anh nhìn từ xa còn tưởng ở đây có xảy ra tranh chấp gì cơ.”
Nói đến đây anh ấy không nói tiếp nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
