Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mùa Hè Năm Ấy Chúng Ta Tròn 18 Chương 28

Cài Đặt

Chương 28

Ban đầu định khen ngợi vài câu, nhưng sau khi ăn xong thì phát hiện thật sự không thể khen nổi. Dương Nam uống một ngụm nước lớn từ chiếc cốc bên cạnh sau khi nói xong, cậu dường như đã hiểu vì sao gia đình Sư Tiểu Khanh luôn chuẩn bị sẵn cả một bình nước khi ăn cơm.

Sư Tiểu Khanh thấy thế, mỉm cười trêu: “Vậy lần sau còn đến ăn chực nữa không?”

“Còn tùy tình hình.”

“Làm sao? Chưa ăn no à?”

“Không, chỉ là cậu đáng để tớ hy sinh cả mạng sống, cảm động không?”

“Cảm động chết đi được.” Sư Tiểu Khanh không quá để ý đến lời lẽ của Dương Nam, bởi cô biết cậu ta là kiểu người miệng lưỡi trơn tru, nên cô nghe mà không có chút xúc động, tiếp tục ăn cơm.

Bữa ăn này khiến Dương Nam cảm thấy nặng nề. Từ Mai, mẹ của Sư Tiểu Khanh, lại quá nhiệt tình, khiến cậu là người cuối cùng rời bàn ăn.

Nhìn Dương Nam no đến mức ợ một hơi, Sư Tiểu Khanh thực sự có chút thương cảm cho cậu.

Sau khi giúp dọn bàn, Dương Nam kéo nhẹ tay áo Sư Tiểu Khanh và nháy mắt ra hiệu với cô, sau đó quay lại nói với bố mẹ cô: “Cháu với Sư Tiểu Khanh đi học sớm một chút đây ạ.”

“Ừ, đi đi.” Bố cô, Sư Quốc Lương, đáp lại mà không hỏi thêm gì.

Cả hai khoác áo, đeo balo và ra khỏi nhà. Từ Mai dùng tạp dề lau tay, bước ra cửa và không nhịn được hỏi Sư Quốc Lương: “Cậu nhóc này nhìn con bé Tiểu Khanh với ánh mắt gian lắm, có phải là…”

“Tiểu Khanh tuổi này nếu muốn yêu đương, chúng ta cũng chẳng ngăn cản được, tốt hơn là hướng dẫn chúng đi đúng đường.” Sư Quốc Lương trả lời.

“Con gái bao giờ cũng thiệt thòi.”

“Giờ là thời đại nào rồi, yêu đương là chuyện của hai phía, không có chuyện ai được lợi hay ai chịu thiệt.”

Từ Mai thở dài một hơi rồi tiếp tục vào bếp rửa bát.

*

Trong thang máy, Dương Nam thở dài, tay xoa xoa ngực: “Tớ vẫn còn run sợ khi nghĩ về bữa ăn vừa rồi.”

Sư Tiểu Khanh nhìn số trên bảng điện tử, hỏi: “Chúng ta về nhà cậu à?”

“Yên tâm đi, tớ không có ý đồ tấn công cậu đâu, mà thật ra nếu đánh nhau, cậu chưa chắc thua.” Dương Nam vẫn nhớ lời tuyên bố của cô.

“Về nhà cậu làm gì?”

“Chưa no, ăn thêm bữa nữa.”

Sư Tiểu Khanh nhìn Dương Nam đầy kinh ngạc, vừa cười vừa nói: “Cậu vừa mới ợ rồi mà.”

“Có lẽ dạ dày của tớ chưa bao giờ trải qua cú sốc này, nó phải ợ vài cái để phản đối.”

Dương Nam mở tủ giày, chỉ vào một đôi dép đen và nói: “Mang đôi này, đừng mang đôi màu xanh, Thẩm Khinh từng mang rồi.”

Sư Tiểu Khanh thay dép rồi bước vào nhà.

“Cậu sống ở đây một mình à?” Cô nhận ra giá giày chỉ có giày thể thao to như thuyền của Dương Nam, không có đôi nào khác.

“Ừ.” Dương Nam đáp rồi bước vào bếp, lấy đồ trong tủ lạnh ra và đặt lên bàn.

Một lúc sau, thấy Sư Tiểu Khanh im lặng không nói gì, Dương Nam quay lại nhìn cô, thấy vẻ mặt nghiêm trọng của cô thì bật cười: “Cậu đang tưởng tượng ra kịch bản kiểu bố mẹ tớ ly dị, tớ không ai chăm sóc, bị ông anh ác độc hành hạ, phải không?”

Thấy Dương Nam cười thoải mái, Sư Tiểu Khanh cũng biết chẳng có chuyện bi kịch gì, nên cô hỏi tiếp: “Tại sao cậu lại sống một mình?”

“Căn hộ này là quà sinh nhật năm 16 tuổi của tớ. Bố tớ bảo tớ có chứng minh nhân dân rồi, là đàn ông rồi, nên phải có nhà riêng, thế là mua căn này cho tớ. Chọn trúng căn hộ tầng 18, đã vậy lại là nhà cũ. Tớ cũng không hiểu sao ông ấy lại không kỵ tầng 18, vốn dĩ người làm ăn thường mê tín lắm mà.”

“Có nhà riêng thì cũng tốt mà, sao nghe giọng cậu có vẻ không vui?”

“Vì tớ muốn một chiếc Ferrari, mà bố tớ không mua cho.”

Dương Nam vươn vai, bắt đầu rửa nồi, chuẩn bị nấu ăn.

“Tớ mới dọn vào đây sống hôm trước khi gặp cậu. Hôm đó, Thẩm Khinh và Đặng Nghị Nhiên đến giúp tớ dọn nhà, ở lại qua đêm nên bọn tớ đi cùng nhau đến trường.”

“Ồ, thế khi cậu bị thương không ai đến chăm sóc cậu à?”

“Thôi đi, họ cử anh tớ qua chăm tớ mà tớ thà tự chăm sóc mình còn hơn.”

“Cậu còn biết nấu ăn nữa à?”

“Cậu là con một đúng không?”

Sư Tiểu Khanh gật đầu.

“Thế thì cậu không hiểu cảm giác có anh chị đâu. Anh tớ từ nhỏ đã bắt nạt tớ. Bố mẹ tớ bận công việc, ít ở nhà. Khi tớ mới cao đến cái bếp, tớ đã phải nấu ăn cho anh tớ. Nấu không ngon là bị đánh. Tớ đã bị đánh đến phát ngốc, vừa khóc vừa nấu cho anh tớ ăn, thế là luyện được kỹ năng nấu ăn.”

“Vậy sao nhà cậu không thuê giúp việc?” Theo lời kể của Dương Nam, gia đình cậu có điều kiện rất tốt, việc thuê người giúp việc chẳng phải dễ dàng sao?

“Vì anh tớ từng hẹn hò với con gái của người giúp việc, nên từ đó gia đình tớ không thuê nữa, anh tớ quay sang bắt nạt tớ.”

“Xem ra đây là một câu chuyện tình yêu buồn nhỉ.” Sư Tiểu Khanh đùa khi nghe Dương Nam kể về chuyện tình cũ của anh trai mình.

Dương Nam bắt đầu chuẩn bị bữa ăn đơn giản: bò bít tết được mua sẵn, chỉ cần chiên qua chảo, và nước sốt cũng đã được chuẩn bị sẵn. Cậu lấy thêm vài loại rau, làm thành một món salad rau trộn nhanh chóng. Tuy nhiên, khi Dương Nam bắt đầu làm món mì Ý, kỹ năng nấu ăn của cậu thật sự được phô diễn. Chỉ mới ngửi thấy mùi thôi mà Sư Tiểu Khanh đã vô thức nuốt nước bọt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc