Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sư Tiểu Khanh không làm cao, chỉ khẽ đáp một tiếng rồi đi cùng Dương Nam. Hai người bước đi song song trong trường thu hút không ít ánh nhìn từ các học sinh khác. Dù là những học sinh ưu tú, họ vẫn thích bàn tán chuyện phiếm, huống chi Dương Nam giờ đã trở thành tâm điểm chú ý ở trường số 2.
Chỉ mới đến trường vài ngày, Dương Nam đã được mọi người công nhận là "nam thần" của trường, một danh hiệu hiếm có trước đây và có lẽ sau này cũng khó ai đạt được.
Khi đến cửa lớp 4, Dương Nam nhìn chằm chằm vào phía sau đầu của Sư Tiểu Khanh một lúc rồi đưa chồng bài tập cho cô. Sau đó, cậu vươn tay kéo nhẹ một lọn tóc nhỏ buông lơi sau gáy của cô.
"Lọn tóc này là cố ý để thế à?" Dương Nam hỏi.
Sư Tiểu Khanh không nhìn thấy, chỉ cảm nhận được một lọn tóc rơi ra, liền đáp: "Chắc là buổi sáng buộc tóc bị rơi."
"Để tớ giúp cậu cài lên."
"Không cần đâu, tớ tự buộc lại là được."
"Buộc lại phiền phức lắm." Dương Nam kiên quyết muốn giúp, thế là Sư Tiểu Khanh đành đứng yên tại cửa lớp, cúi đầu để Dương Nam sửa lại tóc cho cô.
Dương Nam tỉ mỉ cài lọn tóc vào chiếc chun, sau đó không nhịn được mà nghịch ngợm vỗ nhẹ lên búi tóc của cô, cười hớn hở: "Xong rồi, tớ về lớp đây."
"Ừ." Sư Tiểu Khanh đáp qua loa rồi bước vào lớp. Khi vào trong, cô thấy tất cả các bạn trong lớp đều đang nhìn mình chằm chằm. Cô lúng túng ho khẽ, sau đó bắt đầu phát bài tập cho cả lớp.
Phát xong bài tập, cô ngồi lại chỗ của mình thì nghe thấy Cố Nhược khẽ nói: "Sao tớ thấy..."
"Cảm giác của cậu sai rồi." Sư Tiểu Khanh lập tức phủ nhận.
"Không phải, tớ thấy hai cậu rất hợp nhau đấy."
"Chân cậu ta bị què, còn tớ như cây gậy, hợp ở chỗ đó à?"
Cố Nhược không nói gì thêm, lặng lẽ làm bài, sợ chọc giận Sư Tiểu Khanh.
*
Khi đến lớp học thêm, Sư Tiểu Khanh thấy Dương Nam hôm nay cũng cầm một chiếc bình giữ nhiệt, giống hệt chiếc của cô nhưng khác màu.
Cả hai đều mua từ siêu thị gần khu nhà, chỉ có vài mẫu nên dễ trùng lặp.
Sau khi ngồi xuống, Dương Nam đi lấy một cốc nước nóng từ máy nước trong nhà thầy Mạnh rồi đưa bình giữ nhiệt của mình cho Sư Tiểu Khanh: "Cho tớ xin ít hoa để ngâm vào."
Sư Tiểu Khanh nhìn Dương Nam đầy bất lực, đưa luôn bình giữ nhiệt của mình cho cậu tự lấy. Dương Nam thật sự mang theo đũa dùng một lần, cẩn thận gắp bông hoa cúc ra và bỏ vào cốc của mình, sau đó đậy nắp bình và đẩy sang một bên, lấy bài tập mà thầy Mạnh đã phát hôm qua ra làm.
Sư Tiểu Khanh đã làm xong từ lâu, cô ngó qua bài của Dương Nam, thấy cậu chỉ làm được vài bài, hơn nữa kết quả sai gần hết.
Cô cầm bài của Dương Nam, viết các công thức cần thiết bên cạnh từng bài rồi đưa lại cho cậu: "Thử áp dụng công thức xem."
Dương Nam lo Sư Tiểu Khanh nghĩ mình là kẻ ngốc nên cố gắng làm lại, nhưng cuối cùng vẫn thất bại.
"Tớ đúng là ‘người tàn tật’ danh bất hư truyền." Dương Nam đẩy bài qua một bên, tự giễu.
"Dù sao một lát thầy Mạnh cũng sẽ giảng bài mà." Sư Tiểu Khanh không quá để tâm, tiếp tục lấy bài tập ra làm. Dương Nam nhìn cô một lúc, rồi cũng lấy vở bài tập ra, bắt đầu chép theo cô.
Sư Tiểu Khanh viết một lúc thì quay sang nhìn cậu, dùng bút vẽ một đường trên một ký hiệu trong vở bài tập của cậu, hỏi: "Cậu biết ký hiệu này đọc thế nào không?"
Dương Nam lắc đầu.
Sư Tiểu Khanh thở dài, cảm thấy Dương Nam hết thuốc chữa, rồi không hỏi thêm nữa.
Trong buổi học, Sư Tiểu Khanh đột nhiên bắt đầu nấc cụt. Cô đã uống nửa bình nước nhưng vẫn không khỏi.
Ngồi bên cạnh, Dương Nam thấy vậy liền nắm tay cô, giúp cô ấn huyệt thiếu thương ở đầu ngón tay cái. Chỉ sau chưa đầy nửa phút, Sư Tiểu Khanh đã hết nấc.
Cô quay sang nhìn Dương Nam, có chút ngạc nhiên, sau đó lại tiếp tục ghi chép.
Tập vở của cô gần đến trang cuối, khi cô viết, tiếng bút chạm xuống giấy tạo thành những âm thanh "tách tách tách" rất đều đặn, như một giai điệu nhẹ nhàng.
Cậu không biết sau này khi nắm tay cô, liệu cô có chê bai không.
Thầy Mạnh viết bảng rất nhanh, vì đây là lớp học thêm trả phí, thời gian là tiền bạc. Sư Tiểu Khanh cũng tranh thủ ghi chép nhanh chóng. Sau khi hết nấc cụt, cô vẫn không rút tay lại, chỉ chú tâm vào ghi chép.
Dương Nam thì vẫn giữ chặt tay cô, vừa nghịch lòng bàn tay, vừa vuốt nhẹ các ngón tay, cuối cùng là nắm chặt tay cô bằng cả năm ngón.
Khoảnh khắc nắm tay, cậu không kìm được mà tim đập loạn nhịp.
Sư Tiểu Khanh cuối cùng cũng nhận ra, cô định rút tay lại nhưng Dương Nam không chịu buông.
Tên lưu manh đã được hưởng chút ngọt ngào thì không dễ gì từ bỏ.
Khi cô viết xong tất cả ghi chép, trong lúc thầy Mạnh đang lau bảng, Sư Tiểu Khanh dùng ngón tay cái khẽ cào vào lòng bàn tay Dương Nam, khẽ nói: "Buông ra."
Lúc cô nghiêng người lại gần để nói, Dương Nam chỉ cảm thấy một luồng gió ấm thổi qua tai, khiến cậu không tự chủ mà ngoan ngoãn nghe lời, thả tay cô ra.
"Những gì thầy Mạnh ghi đều là trọng điểm, cậu nhớ ghi lại nhé." Sư Tiểu Khanh nhắc nhở.
“Ồ...” Dương Nam cầm bút lên, lật trang vở trắng tinh ra, nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


