Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mùa Hè Năm Ấy Chúng Ta Tròn 18 Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Dường như cậu bạn kia muốn tiếp tục trêu chọc nhưng Dương Nam nhanh chóng ngăn lại: “Đừng làm loạn nữa, không cùng một thế giới đâu.”

“Chưa thử sao biết được?” Cậu kia vẫn chưa từ bỏ.

“Chỉ riêng chuyện ngửi thấy mùi chân của cậu cũng đủ khiến cô ấy phải nhập viện cấp cứu đấy.”

“Thật ra hơi lo về cổ của cô ấy, trông yếu quá.” Cả bọn bắt đầu chuyển chủ đề, bàn tán về những cô nàng xinh đẹp ở các khoa múa và thể dục của trường thể thao.

Không còn học từ vựng nữa, Sư Tiểu Khanh liếc nhìn qua tấm kính xe buýt, lén quan sát ba nam sinh phía sau. Họ mặc đồng phục của trường thể thao bên cạnh trường cô, màu xanh đậm với hai dải trắng chạy dọc hai bên tay áo, ngực in logo trường, là kiểu đồng phục thể thao rộng rãi.

Điều dễ dàng thu hút sự chú ý nhất là chiều cao của họ, cả ba dường như đều cao trên 1m85.

Sau một lúc nhìn, cô phát hiện Dương Nam – cậu nam sinh được gọi là “nam thần” – có góc nghiêng khá đẹp. Trước đó cô đã ngoái nhìn một lần nhưng chưa nhìn rõ. Lúc này không nhịn được, cô lại ngước lên nhìn bọn họ thêm lần nữa.

Dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, cả ba đột nhiên đồng loạt nhìn về phía cô.

Trong khoảnh khắc đó, cô và Dương Nam đối diện nhau. Cô chợt nhận ra không chỉ góc nghiêng mà cả khuôn mặt chính diện của Dương Nam cũng rất điển trai. Hai hàng lông mày sắc bén, đôi mắt hai mí sâu với mí dưới hơi phồng lên, sống mũi cao thẳng, cùng đôi môi mỏng quyến rũ.

Dương Nam cũng đang quan sát cô, nụ cười thoáng vẻ nhẹ nhàng nhưng có chút gì đó lả lơi, không đứng đắn.

“Không được, tôi vẫn muốn thử.” Cậu bạn giọng trầm kia nhìn cô một cái, rồi đẩy Dương Nam sang một bên, tiến về phía Sư Tiểu Khanh.

Sư Tiểu Khanh nhìn cậu với vẻ thận trọng. Cậu trai này có kiểu tóc đặc biệt, hai bên đầu cạo sát, phần tóc trên đỉnh dài hơn một chút, còn cạo vài đường hoa văn. Gương mặt cậu thuộc kiểu dài, cằm nhọn, mắt một mí, mang dáng dấp của các nam thần Hàn Quốc, cũng khá ưa nhìn.

Cậu tiến đến trước mặt Sư Tiểu Khanh, không xin số điện thoại mà bất ngờ thốt ra: “Tôi thích cậu.”

Dương Nam và cậu bạn kia nghe xong liền phá lên cười, cậu bạn lắm mồm còn chọc: “Thật không biết xấu hổ, trời ạ...”

Sư Tiểu Khanh sững sờ vì câu nói bất ngờ của cậu bạn kia, sau đó bật cười “khanh khách” suốt một lúc lâu mà không trả lời.

Cậu bạn lắm mồm cảm thán: “Ôi không, chắc là có hy vọng đấy!”

“Không đâu, cô ấy bị cậu làm cho hoảng sợ rồi.” Dương Nam lắc đầu, giọng nói như thể đang thương hại.

“Cút hết đi, tôi đã gặp được tình yêu đời mình rồi.” Nam sinh giọng trầm lườm hai người một cái.

Lúc này, Sư Tiểu Khanh lắc đầu, từ chối thẳng thừng: “Tôi... sợ phải vào phòng cấp cứu.”

Nghe câu trả lời của cô, Dương Nam và cậu bạn kia cười phá lên, tiếng cười to vang khắp xe buýt, thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.

Nam sinh giọng trầm bỗng muốn mắng người nhưng lại không nhịn được, cuối cùng cũng bật cười theo, dựa vào vai Dương Nam giả vờ khóc: “Ba ơi, tình yêu của con tan vỡ rồi.”

“Bình tĩnh đi con trai.” Dương Nam đưa tay vỗ vỗ lưng cậu ta.

Sau một hồi nũng nịu, cậu bạn kia khiến cậu lắm mồm phát ngán. Như chợt nhớ ra điều gì, cậu ta quay lại hỏi Sư Tiểu Khanh: “Tình yêu ơi, cho tôi xin WeChat nhé?”

Sư Tiểu Khanh lắc đầu từ chối.

“Vậy thì cho tôi biết tên của cậu đi?” Cậu ta vẫn không bỏ cuộc.

Cô tiếp tục lắc đầu, từ chối lần nữa.

“Vậy thì tôi sẽ gọi cậu là Tình Yêu.” Cậu ta bướng bỉnh nói.

Cô cảm thấy người này thật mặt dày. Từ nhỏ đến lớn, chưa từng gặp ai mặt dày như cậu ta, cô không nhịn được, lại liếc nhìn cậu một cái nữa.

Dương Nam từ nãy giờ vẫn nhìn chằm chằm vào Sư Tiểu Khanh, đột nhiên không nhịn được mà liếm nhẹ đôi môi. Cùng lúc đó, Sư Tiểu Khanh bước đến cửa xe, chuẩn bị xuống. Trường thể thao của bọn họ có thể đi thêm một trạm nữa, nhưng không hiểu sao cả ba cậu nam sinh đều nhanh chóng theo cô xuống xe.

Cô cảm thấy hơi bất an bèn bước nhanh hơn.

Nhưng với đôi chân dài của ba cậu con trai phía sau, bắt kịp cô không chút khó khăn.

Cô nhanh chóng bước đến cổng trường và cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Nhưng tiếng gọi phía sau vang lên: “Tạm biệt nhé, tình yêu của tôi!” – giọng nói trầm trầm đó chính là của cậu bạn thích trêu đùa.

Cô thầm nghĩ: Làm sao có thể... nhảy cao như vậy?

Chắc là chơi bóng rổ? Hay là thành viên của đội điền kinh?

Cô không suy nghĩ thêm nữa, chỉ ngạc nhiên trong giây lát rồi nhanh chóng bước vào trường.

Tại sảnh tầng một của trường, bảng thông báo kết quả thi tháng mới được dán lên. Cô liếc nhìn bảng xếp hạng và đúng như dự đoán, tên cô vẫn đứng đầu bảng.

Sau khi liếc qua tổng điểm để chắc chắn rằng mình không bị tụt hạng, cô lấy thẻ từ vựng từ túi ra và tiếp tục ôn bài khi bước về lớp.

Vừa vào lớp, Cố Nhược lập tức nhảy tới khoác vai cô một cách phóng đại, trêu chọc: “Cầu xin học thần ban phước!”

“Đừng xin xỏ tớ, vô ích thôi, tự học đi, chỗ nào không hiểu thì tớ sẽ giảng cho.” Sư Tiểu Khanh mỉm cười đáp lại.

“Được ngay!” Cố Nhược hào hứng đồng ý.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc