Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mùa Hè Năm Ấy Chúng Ta Tròn 18 Chương 13

Cài Đặt

Chương 13

“Cậu cứ tìm trên Taobao là ra thôi, nhiều lắm.”

“Sư Tiểu Khanh, tớ đưa cậu về nhé?” Dương Nam lớn tiếng gọi.

“Không cần đâu.”

“Tớ đã đợi ở đây gần nửa tiếng rồi.”

“Đâu phải tớ nhờ cậu đợi.”

Dương Nam “tặc lưỡi,” rồi đạp xe theo cô: “Giờ là lúc tan tầm, tắc đường đấy.”

“Ừ, tớ biết.”

“Lên xe đi.”

Nhưng trước khi Sư Tiểu Khanh có thể trả lời thì Đường Tử Diệu đã đáp thay: “Cô ấy từ chối cậu rồi.”

Dương Nam lập tức lườm Đường Tử Diệu, nhưng cậu ta chẳng sợ, ngược lại còn chen vào giữa Sư Tiểu Khanh và Dương Nam, tiếp tục hỏi cô về chiếc thẻ từ vựng.

“Chết tiệt thật,” Dương Nam bực bội lầm bầm, nhưng không biết nên nổi cáu hay không.

Thẩm Khinh nhanh chóng chạy đến, choàng tay qua vai Đường Tử Diệu: “Này, bạn học, chỉ tớ vài bài toán nhé.” Rồi cậu ta kéo Đường Tử Diệu đi một cách cứng rắn.

Đường Tử Diệu la lên: “Tớ không muốn dạy cậu, thả tớ ra!”

Sư Tiểu Khanh dừng lại, liếc nhìn rồi quay sang Dương Nam: “Đừng làm khó bạn tớ.”

“Yên tâm đi, nếu cậu ta không động chạm đến bọn tớ thì chúng tớ sẽ không làm gì quá đáng đâu. Chỉ dẫn cậu ta đi thôi mà. À này, mắt cậu dính bụi kìa, không thổi đi à?”

Sư Tiểu Khanh mím môi, trên mặt thoáng hiện lên sự tức giận nhưng cô cố nhịn. Cuối cùng, cô đành leo lên xe đạp của Dương Nam: “Đi thôi.”

Khi cô quay lại nhìn thấy Thẩm Khinh đã thả Đường Tử Diệu ra và đang chào hỏi Cố Nhược. Cố Nhược sợ nhóm học sinh hư hỏng này đến mức chạy vội như một con thỏ bị hoảng loạn.

---

Suốt chặng đường về, Sư Tiểu Khanh và Dương Nam không nói chuyện với nhau nhiều. Dương Nam thử bắt chuyện vài lần nhưng đều bị phớt lờ. Cậu dần hiểu rằng Sư Tiểu Khanh đang không vui.

Dương Nam chưa từng tiếp xúc nhiều với con gái, nên hoàn toàn không biết cách dỗ dành. Cậu chưa từng thực sự yêu ai, bạn nữ xung quanh cậu toàn người mạnh mẽ như con trai. Khi đùa giỡn với đám con trai thì cậu rất lanh lợi, nhưng trước mặt Sư Tiểu Khanh, cậu lại trở nên lúng túng, ngốc nghếch.

Ở trường thể thao, cậu là một “người hùng,” nhưng đứng trước mặt Sư Tiểu Khanh, cậu chỉ là một tên ngốc thiếu kinh nghiệm.

Thế là Dương Nam quyết định không chọc cô thêm nữa.

Khi đến cổng khu nhà, Dương Nam dựng xe và khóa lại. Sư Tiểu Khanh đút tay vào túi áo, đứng đó nhìn cậu, ánh mắt cô rất trực diện, khiến Dương Nam có chút bối rối.

“Tớ có chuyện muốn nói với cậu.” Sư Tiểu Khanh lên tiếng.

“Thế mà nãy giờ cậu cứ giữ trong lòng à?”

“Ừ, có thể xem là vậy.”

“Được rồi, cậu nói đi, tớ nghe đây.” Dương Nam chỉ vào bậc thềm bên cạnh: “Cậu đứng lên đây, để chúng ta nói chuyện ngang bằng nhau.”

Sư Tiểu Khanh ngoan ngoãn đứng lên bậc thềm, nhưng dù vậy cô vẫn thấp hơn Dương Nam một chút. Cô nhìn thẳng vào cậu và thẳng thẳn nói: “Cậu có thể nghĩ là tớ tự đa tình, nhưng tớ không ngốc. Tớ chỉ muốn nói rõ với cậu rằng tớ không định yêu đương. Tớ sẽ không yêu người khác, và cũng sẽ không yêu cậu.”

Dương Nam sững người, trong đầu thoáng qua cảm giác bất ngờ: Còn chưa tỏ tình đã bị từ chối rồi sao?

Cậu không thể hiểu rõ cảm xúc của mình lúc này.

“Vậy nên cậu không cần phải đưa tớ đi học, hay chờ tớ tan học nữa. Trước khi cậu chuyển đến đây, tớ vẫn tự đi học bình thường. Và đừng làm phiền bạn bè tớ, chúng ta không cùng đường. Nếu lời tớ nói có gì khiến cậu tổn thương, tớ xin lỗi. Nhưng tớ sẽ không thay đổi quyết định của mình.”

“Quyết định là…” Dương Nam – kẻ học kém – bắt đầu cố gắng nắm bắt trọng tâm.

“Là tớ sẽ không bao giờ có khả năng tiến xa với cậu. Nếu cậu chỉ hứng thú nhất thời thì tốt nhất là chuyển mục tiêu khác đi.” Nói xong, cô lấy điện thoại ra xem giờ: “Tớ phải đi học thêm rồi, tạm biệt.”

Dương Nam đứng nhìn theo bóng Sư Tiểu Khanh đi về hướng khác của khu nhà, ngoặt qua vài khúc quanh rồi biến mất khỏi tầm mắt.

Cậu đứng ngẩn ngơ trước cửa khu nhà, phải một lúc lâu sau mới bật cười, nhìn theo hướng cô đã rời đi: “Cô ấy cũng thật ngầu đấy chứ…”

---

Sau hôm đó, Sư Tiểu Khanh không còn gặp lại Dương Nam nữa.

Dù là lúc đi học, tan học, hay thậm chí khi cô đi kiểm tra vệ sinh và đôi lúc nhìn về phía trường thể thao bên cạnh, cô cũng không thấy Dương Nam đâu.

Cô cảm thấy nhẹ nhõm, nhận ra rằng Dương Nam là người buông bỏ rất dứt khoát, không khiến người ta phải phiền lòng.

Càng lúc cô càng thấy ghét Đường Tử Diệu.

Sư Tiểu Khanh không thể ngờ rằng lần tiếp theo cô gặp lại Dương Nam, cậu đang mặc đồng phục của trường cô, được giáo viên chủ nhiệm lớp 3 dẫn vào lớp học.

Trường học lan truyền tin đồn rằng một học sinh chuyển trường đặc biệt từ khoa thể thao đã đến, không chỉ đẹp trai mà còn có tính tình rất nóng nảy.

Sư Tiểu Khanh suýt nghĩ rằng Dương Nam là cái bóng đeo bám cô không rời. Nhưng rồi cô trông thấy Dương Nam đang tập tễnh bước qua hành lang, ngay cả khi đi ngang qua cô, cậu cũng chẳng thèm liếc nhìn.

Ánh mắt Dương Nam trông có chút khác thường, mang theo sự tức giận sâu sắc.

---

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc