Ha ha...
Hữu Hữu nhíu chặt mày: "Nhóm Sói Bạc?"
Cậu nói xong thì dừng một chút, khóe môi lộ ra nụ cười quỷ quyệt, lộ ra vẻ ý tứ sâu xa: "Được, tôi sẽ nhớ kỹ."
Nói xong, khóe miệng cậu vẽ ra một đường cong lạnh lùng, cùng Tiểu Dịch Thần rời đi.
Người đàn ông nhìn theo bóng lưng hai đứa nhóc, không biết vì sao mà trong lòng lại có cảm giác sợ hãi từ tận xương tủy.
Trước khi quay lại bệnh viện, Hữu Hữu cố ý ghé qua cửa hàng chuyên doanh thời trang trẻ em, thay toàn bộ quần áo bẩn thỉu trên người, mua một bộ quần áo mới.
Không vì cái gì khác, chẳng qua là không muốn để cho mẹ nhìn thấy dấu giày in trên áo, cũng không muốn để cho mẹ phải lo lắng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

