Mộ Nhã Triết đảo mắt, trong lòng giống như có con mèo đang cào cấu, ngứa ngáy không thôi, ánh mắt ảm đạm vài phần, sau đó nhìn xuống phía dưới.
Trên người cô chỉ mặc một chiếc áo của bệnh nhân, cổ áo mở rộng, liếc mắt một cái, cũng có thể mơ hồ nhìn thấy những thứ bên trong.
Ánh mắt anh tối đi, anh vươn tay, đẩy vạt áo ra.
Vân Thi Thi lập tức đẩy tay anh ra, dở khóc dở cười nói: “Anh làm gì vậy, không được nhìn trộm đâu!”
“Cái gì trên người em mà anh chưa thấy chứ!” Anh đúng lý hợp tình nói.
Vân Thi Thi ảo não nói: “Mộ Nhã Triết, anh…!”
“Mấy ngày không tắm rổi?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)