Nếu anh không đến, có phải hai người cứ như vậy mà ngủ đến sáng không!
Hữu Hữu mỉm cười, nụ cười rất cuốn hút, khoé môi vẽ lên một đường cong tuyệt đẹp.
Trước giờ hai cha con luôn đối chọi với nhau, có lẽ đây là lúc hai người hoà hợp nhất từ trước đến giờ.
Có lẽ từ trong thâm tâm, Hữu Hữu đã chấp nhận anh rồi, khi anh đụng vào người cậu, cậu cũng không còn kháng cự gì nữa, mà cậu chỉ gọi một tiếng cha, cũng thấy đó là cậu tự nguyện gọi, không phải do Mộ Nhã Triết uy hiếp, mà là cậu muốn gọi anh một tiếng cha!
“Hữu Hữu, giúp anh một việc được không?” Tiểu Dịch Thần bỗng nhiên mặt dày xáp lại, nét mặt lấy lòng nói.
Hữu Hữu liếc mắt nhìn Dịch Thần, thấy nụ cười nịnh nọt trên môi của người anh trai, cậu nhìn cái là biết Dịch Thần đang có việc nhờ.
Dù là anh trai có việc nhờ, nhưng cậu không thể dễ dàng mà đồng ý được, đúng không?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
