Vừa nãy cô không có chú ý tới máy lạnh trong thang máy, chỉ cảm thấy dù ở trong góc, càng ngày càng lạnh, không tự giác cuộn tròn thành một cục, lại vẫn không thể chịu nổi phần rét lạnh này.
Cố Tinh Trạch ngồi bên người cô, thấy mặt mũi cô mất tinh thần, hơi thở hơi dồn dập, gương mặt lớn cỡ bàn tay đỏ bừng, trong lòng thương tiếc không thôi.
Anh lại không cam lòng lại nhấn chuông xin giúp đỡ khẩn cấp, cuối cùng không còn động tĩnh, anh không gián đoạn mà ấn, pin đã sớm hao hết rồi.
Đá đá cửa, tiếng vang loảng xoảng.
Không phải anh chưa hô lên.
Nhưng mà trong lòng anh rõ ràng, giờ thang máy đỗ ở tầng hầm, nếu không có ai đi qua, căn bản không có người phát hiện, đại sảnh lầu một cũng căn bản không nghe thấy anh cầu cứu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)