Trong nháy mắt cô cúi đầu xuống, bọt nước còn sót lại trên tóc khẽ rơi xuống sàn nhà.
Cố Tinh Trạch khẽ nhíu mày, thúc giục: "Em mau lau khô tóc đi, vừa bị ướt, cẩn thận sẽ cảm..."
Nhìn người cô ướt đẫm, anh mới nhớ vừa rồi cô ở trong mưa nhân tạo lâu như vậy, bởi vì trạng thái của anh không tốt, nên cô mới phải chịu mưa lâu như vậy.
Anh mím môi, không khỏi có chút tự trách bản thân mình: "Lạnh không?"
"Có một chút..." Vân Thi Thi có chút quẫn bách trả lời... Nhưng nhìn thấy vẻ lo lắng hiện rõ trên mặt anh, chợt nở nụ cười.
Cố Tinh Trạch nhìn thấy cô cười, có chút dở khóc dở cười: "Em cười cái gì?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)