Vân Thi Thi có chút nghi hoặc: “Tần Chu lại nói với cô cái gì rồi?”
“Trách tôi không chăm sóc cô tốt, để cô bị ủy khuất trong tổ kịch.” Mộc Tịch tự trách.
“Chuyện này cũng qua rồi, hơn nữa trách cô làm gì, chuyện này đâu có liên quan tới cô.”
Mộc Tịch cảm động rơi nước mắt, “Thi Thi, cô thật tốt, luôn suy nghĩ cho tôi.”
Vân Thi Thi sờ đầu cô ấy: “Được rồi, không phải tôi đã tốt hơn rồi sao?”
“Ừm” Mộc Tịch gật đầu, lau nước mắt: “Nhan Băng Thanh kia bị phong sát là xứng đáng, khi dễ cô, đây là gặp quả báo.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
