Tần Chu nghe Hoa Cẩm nhắc đến Cố Tinh Trạch, vẻ mặt u ám một phen, mày lập tức nhíu lại.
“Tinh Trạch… Đi rồi.”
Hoa Cẩm sững sờ vài giây, rất nhanh hiểu được ‘Đi rồi’ trong câu nói của anh ta có ý gì.
“Làm sao có thể?”
Anh ta khó có thể tin.
Hữu Hữu nghe vậy, vội vàng chạy đến, “Chú, chú nói cái gì vậy? Chú Tinh Trạch… đi rồi sao?”
“Ừ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



