Cô rốt cuộc cũng bắt đầu hoảng loạn, nâng mặt anh lên, dùng trán dí sát vào gò má anh, cũng chỉ có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo mà thôi.
“Tinh Trạch, không... Cầu xin anh, em cầu xin anh, đừng rời bỏ em...”
Cô cầu xin trong sự tuyệt vọng, dùng hết tất cả sức lực, ôm ghì lấy bờ vai anh, nỗ lực truyền hơi ấm cho anh!
“Tinh Trạch, khi nãy là em lừa anh!”
Vân Thi Thi đau khổ nói: “Em lừa anh, muốn cho anh có động lực sống tiếp...Em lừa anh, em không bao giờ quên anh đâu, sao em nỡ lòng quên anh chứ...”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

