Sở Hà bị đánh thức bởi giọng nói tinh tế của cô gái.
Giấc ngủ của cô không sâu, có lẽ là do nghề nghiệp đi, tính cảnh giác của cô cao hơn người thường, bởi vậy mà kể cả khi ngủ say cho dù chỉ là một tiếng động rất nhỏ cũng có thể khiến cô thức giấc.
Sở Hà mở mắt ra, trong bóng đêm, cô thấy Mạnh Tinh Tuyết rón ra rón rén đi vào phòng bệnh, bên cạnh còn có Mộ Yến Thừa đi cùng.
Giầy da anh ta đi khá cứng, từng tiếng lộp cộp vang lên trong không gian yên tĩnh.
Mạnh Tinh Tuyết không nhận ra Sở Hà đã tỉnh, cô ấy còn tưởng rằng Sở Hà đang ngủ, vì thế xoay người thấp giọng nói với Mộ Yến Thừa: "Xuỵt! Anh nhỏ tiếng chút, đừng làm ra tiếng động lớn như vậy, cô ấy cần nghỉ ngơi!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


