Cô cắn cánh môi đã phát run, khóc không thành tiếng: "Em muốn giống như ký sinh trùng bám trên người anh, chỉ cần rời xa anh, em sẽ không sống nổi! Em biết mình như vậy là cực kỳ yếu đuối, cực kỳ hèn mọn, nhưng em vẫn muốn nói cho anh biết... Em rời khỏi anh em sẽ không thể sống không được... Mộ Yến Thừa, phải như thế nào anh mới có thể chân chính yêu em một lần?! Phải để em móc tim mình dâng đến trước mặt anh, anh mới biết được tình cảm em dành cho anh là gì sao? Như vậy...Anh có thể quý trọng em hơn một chút không!?"
Sắc mặt Mộ Yến Thừa đột nhiên trở trên đau đớn.
Móc tim mình dâng đến trước mặt anh, mỗi câu mỗi chữ như thấm máu.
Rốt cuộc thì cô đã bị ép đến hoàn cảnh nào mà phải nói ra những lời như thế!
Mộ Yến Thừa đau lòng không thôi, đột nhiên thấy sắc mặt Mạnh Tinh Tuyết thay đổi, bàn tay ôm lấy bụng, trên mặt từng giọt mồ hôi rơi xuống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


