Nghe cô hỏi, trong đầu Bùi Tuy không kìm được hiện lên ý nghĩ chợt lóe qua khi anh nhìn thấy chiếc móc khóa này ngày hôm đó.
Chẳng có logic nào, cũng chẳng rõ ngọn nguồn.
Nhưng anh tự nhiên cảm thấy chú thỏ này rất giống Mạnh Sênh.
Lúc đó cũng không nghĩ ngợi nhiều, chỉ thấy rằng nên mua nó về, chắc hẳn Mạnh Sênh sẽ thích.
Anh cân nhắc rồi nói: "Rất hợp với em."
"Hợp sao?" Đây là lần đầu tiên cô nghe thấy có người nói móc chìa khóa lại hợp với một người.
Bùi Tuy gật đầu: "Ừ."
Giờ đây đặt cạnh nhau để so sánh, anh cảm thấy cô và chú thỏ trắng mập mạp kia dường như lại càng giống nhau hơn.
Cảm giác này cũng thật khó giải thích.
Không đợi được thêm lời giải thích nào khác từ anh, Mạnh Sênh khựng lại một chút.
Được rồi.
Dù sao móc khóa này cũng đại diện cho lời chúc bình an, cô cũng không có lý do gì để từ chối.
Cô mỉm cười, đôi mắt cũng vô thức cong lên thành hình trăng khuyết, khẽ nói: "Cảm ơn."
Bùi Tuy ra hiệu về phía mấy chậu cây trong tay: "Cần tôi mang vào giúp em không?"
Mạnh Sênh đang có chuyện muốn hỏi, nghĩ bụng cứ để người ta đứng ngoài cửa nói chuyện thì thật không tiện, bèn cười đáp: "Vậy làm phiền anh."
Nói xong, cô nghiêng người sang bên nhường lối cho anh vào, rồi khép cửa lại.
Bùi Tuy thong thả bước vào trong.
Bước tới phòng khách, Mạnh Sênh quay đầu hỏi: "Cà phê đen được không?"
Bùi Tuy đi tới trước bệ thấp cạnh cửa sổ sát đất, động tác định cúi người xuống khựng lại, quay đầu nói: "Trà đi."
Mạnh Sênh ngẩn ra, lẽ nào anh thấy cà phê đen ở chỗ cô không ngon?
Nhưng cô không hỏi nhiều, chỉ gật đầu rồi vào bếp pha hai tách trà mang ra, còn bưng thêm một đĩa trái cây đã gọt sẵn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
