Thế nhưng Mạnh Sênh nhìn dáng vẻ ấy của anh ta lại thấy không thoải mái chút nào.
Cô vẫn giận dữ trừng mắt nhìn anh ta: "Biết thế em đã không mở tivi cho anh rồi, tay sưng vù lên thế kia, không đau sao?"
"Không sao, không đau." Thương Bạc Vũ nở nụ cười: "Kiều Na gọi điện nói gì với em thế? Sao lâu vậy?"
Sắc mặt Mạnh Sênh không thay đổi, bình tĩnh bịa chuyện: "Về chuyện triển lãm tranh của cô Lvy, với cả túi xách của em để quên ở văn phòng, cô ấy hỏi có cần giúp mang qua đây không."
Mạnh Sênh mở lời hỏi: "Trưa nay anh muốn ăn gì? Để em gọi điện cho dì Trương bảo dì ấy mang qua, tiện thể lấy thêm bộ quần áo cho anh luôn, đêm qua anh ra mồ hôi, tối nay tắm rửa một chút sẽ thoải mái hơn."
"Sao cũng được, bảo dì ấy làm món em thích là được." Thương Bạc Vũ nói: "Cũng bảo dì ấy mang cho em một bộ quần áo qua đây luôn nhé, buổi tối..."
Dường như hiểu được anh ta định nói gì tiếp theo, Mạnh Sênh dứt khoát lắc đầu: "Ngày mai anh cũng xuất viện rồi, mang quần áo qua lại thêm phiền phức. Chiều nay em về nhà một chuyến, dù sao cũng cần gội đầu, buổi tối tiện đường mang cơm qua cho anh."
Cô không muốn tắm rửa cùng anh ta đâu.
Và lại càng không muốn nghe anh ta mở lời đề nghị chuyện đó.
Thương Bạc Vũ mím nhẹ môi, đáy lòng nảy sinh chút phiền muộn và hụt hẫng vì bị cô từ chối.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
