Những năm qua có thể nói cô đã dốc hết lòng hết dạ với mẹ con họ, tại sao chứ?
Rốt cuộc là tại sao? Lại đối xử với cô như thế?
Mạnh Sênh vắt óc cũng không thể hiểu được, nghe thấy tiếng đóng cửa vang lên phía sau, cô cố gắng nuốt nước mắt vào trong, luống cuống liếm môi, thu lại vẻ tuyệt vọng và đau khổ trên mặt.
Thế nhưng cô không tài nào ngăn được cảm giác xót xa nơi đáy lòng đang dần lan rộng.
Thương Bạc Vũ đi tới, nhìn thấy bóng lưng cứng đờ của cô bèn quan tâm hỏi: "Sao vậy em?"
Cô kìm nén để không phát ra tiếng nấc, nhanh chóng nghĩ ra một cái cớ, thấp giọng nói: "Em chợt nghĩ, ngày mai về nhà có nên chuẩn bị một phần cho bố, cả người kia và Thư Nghi luôn không? Nếu không, sợ họ lại có ý kiến rồi không vui."'
Người kia đương nhiên là chỉ vợ cả nhà họ Thương – Quan Dung.
Quan Dung xuất thân từ nhà họ Quan hào môn ở Thành phố Kinh, ung dung cao quý, an nhàn sung sướng, luôn hận mẹ con Dư Quỳnh Hoa, cũng khinh miệt bọn họ.
Chủ nhà họ Thương – Thương Nghị Tranh và Quan Dung vốn là liên hôn gia tộc, chẳng có tình cảm gì nhiều, năm đó cũng vì chán ghét lẫn nhau nên mới để Dư Quỳnh Hoa có sơ hở mà chen chân vào.
Còn Thương Thư Nghi là cô con gái duy nhất của nhà họ Thương, do Quan Dung sinh ra, chỉ kém Thương Bạc Vũ hơn ba tuổi.
Nghe xong, anh ta hơi nhíu mày nhưng nhanh chóng giãn ra: "Ừ, em chu đáo thật đấy, người kia thích gây chuyện, soi mói nhất. Sáng mai em cứ vào phòng kho chọn vài món là được."
Mạnh Sênh không tiếp lời.
Quan Dung là một nhân vật lợi hại nhưng vẫn chưa đủ độc ác, nếu không, mẹ con Dư Quỳnh Hoa làm gì có cơ hội bước chân vào cửa nhà họ Thương?
Còn Dư Quỳnh Hoa, bây giờ cô chỉ cảm thấy cái tên này khiến người ta không khỏi rùng mình.
Người phụ nữ này, đơn giản chính là đại diện cho hai chữ "độc ác".
Cô liếc nhìn người đàn ông trước mắt, linh hồn bỗng chốc chấn động.
Chuyện đại diện pháp nhân này... Thương Bạc Vũ có biết không?
Đêm nay, cô trằn trọc không sao ngủ được.
10 giờ rưỡi sáng hôm sau, xe của hai người tiến vào căn biệt thự tứ hợp viện rộng 800 mét vuông của nhà họ Thương, vừa dừng trước toà nhà chính đã thấy tám người giúp việc đứng thành hai hàng, quản gia là một người đàn ông trung niên ngoài 40 tuổi, niềm nở tiến lên đón.
"Tam thiếu gia, Tam thiếu phu nhân, chào mừng hai người về nhà."
Thương Bạc Vũ gật đầu: "Bố mẹ tôi có nhà không?"
"Ông chủ cùng Đại thiếu gia và Nhị thiếu gia đến công ty rồi, nghe nói sáng nay có cuộc họp quan trọng, buổi tối sẽ về dùng cơm." Quản gia cung kính đáp: "Đại phu nhân và Ngũ tiểu thư đang ở toà nhà chính, Nhị phu nhân đang ở toà nhà phụ đợi cậu và Tam thiếu phu nhân đấy."
Tứ hợp viện nhà họ Thương kết nối với ba căn biệt thự độc lập, từ khi Dư Quỳnh Hoa đến đây, bà ta cùng Thương Bạc Vũ sống ở toà nhà phụ phía sau bên phải của toà nhà chính.
Mọi sinh hoạt ăn mặc ở đi lại đều tách biệt với toà nhà chính, trừ dịp lễ Tết hay những ngày trọng đại, Dư Quỳnh Hoa mới đến toà nhà chính dùng bữa.
Tình cảm của Thương Nghị Tranh và Quan Dung đã nhạt như nước ốc từ lâu, ông ta gần như luôn nghỉ lại ở chỗ Dư Quỳnh Hoa, có điều vẫn giữ lại thể diện cho Quan Dung với tư cách là vợ cả nhà họ Thương.
Nếu ở nhà, ông ta sẽ cùng dùng bữa sáng và bữa trưa với Quan Dung tại toà nhà chính.
Nếu đã về thì trước tiên phải đi gặp Đại phu nhân, đó là lễ nghĩa.
Mạnh Sênh không muốn bị người ta nắm thóp vì những chuyện nhỏ nhặt này, cô bảo người giúp việc mang mấy món quà đã chuẩn bị xuống, cùng Thương Bạc Vũ bước vào toà nhà chính.
Vừa đi tới cửa đã nghe thấy tiếng cười nói trong trẻo của một cô gái truyền ra từ bên trong.
Quản gia bước lên bẩm báo: "Phu nhân, Tam thiếu gia và Tam thiếu phu nhân đã về."
Tiếng cười bên trong đột ngột dừng lại, ánh mắt của Quan Dung và Thương Thư Nghi đồng loạt hướng về phía cửa.
"Đại phu nhân." Thương Bạc Vũ tiến lên gật đầu chào.
Quan Dung thản nhiên liếc nhìn hai người họ một cái, bưng tách trà lên nhấp một ngụm: "Về đón sinh nhật cho mẹ con à?"
"Dạ, chúng con cũng không thường xuyên về." Mạnh Sênh ra hiệu cho người giúp việc cầm mấy hộp quà: "Nên có chuẩn bị chút quà tặng Phu nhân và em Thư Nghi."
Chu toàn cả bên trong lẫn bên ngoài.
Vào đây tuy mới chỉ vài phút, nhưng Quan Dung chưa từng nhìn thẳng một lần.
Thương Bạc Vũ hơi không vui, nhưng giọng nói vẫn ôn hòa lễ độ: "Vậy chúng con xin phép đi trước, lần sau về sẽ lại qua thăm Phu nhân."
Nói xong, anh ta nắm tay Mạnh Sênh rời khỏi toà nhà chính, men theo hành lang bên ngoài tiến về phía toà nhà phụ.
Mạnh Sênh biết Thương Bạc Vũ cũng không thích gặp Quan Dung, thậm chí khi đối mặt với bà, anh ta còn chịu một áp lực vô hình.
Có lẽ đó là bóng ma tâm lý sau khi bị mẹ con họ ức hiếp hồi nhỏ.
Trước đây khi còn chìm đắm trong vòng xoáy tình yêu, Mạnh Sênh sẽ xót xa cho anh ta, thậm chí thỉnh thoảng còn bị che mắt, cảm thấy Đại phu nhân và các con của bà đôi khi thật quá đáng.
Nhưng giờ đây, một khi lăng kính tình yêu đã vỡ vụn, lòng cô chẳng còn chút gợn sóng nào, cô mượn cớ lấy điện thoại trong túi ra xem giờ để rút tay mình ra khỏi lòng bàn tay anh ta.
Quan Dung là vợ cả, hận mẹ con kẻ thứ ba vốn là lẽ đương nhiên.
Toà nhà chính cách toà nhà phụ không xa, sau khi băng qua một dãy hành lang và khoảng sân lát đá cuội thì thấy một người phụ nữ quý phái trẻ trung mặc sườn xám dáng dài màu tím thẫm đang đứng ở cửa ngóng đợi.
Bà ta bảo dưỡng rất tốt, trên khuôn mặt xinh đẹp kia không hề thấy dấu vết của thời gian, khóe mắt chẳng có lấy một nếp nhăn, vóc dáng thon thả yểu điệu.
"Mẹ."
Thương Bạc Vũ cất tiếng gọi với gương mặt rạng rỡ.
Dư Quỳnh Hoa vui mừng bước lên đón, đi qua anh ta để đến trước mặt Mạnh Sênh: "Sênh Sênh, con đến rồi à. Ôi chao, mới bao lâu không gặp mà sao mẹ thấy con ốm đi thế này? Sắc mặt cũng kém nữa." Nói xong, bà ta liếc xéo Thương Bạc Vũ một cái sắc lẹm: "Có phải con không chăm sóc tốt cho Sênh Sênh không? Nhìn xem, cằm con bé nhọn ra rồi này."
Thương Bạc Vũ bất lực.
Trước đây vẫn luôn như vậy, mỗi lần Dư Quỳnh Hoa gặp cô đều sẽ quan tâm hỏi han sức khỏe cũng như công việc của cô.
Mạnh Sênh vẫn không thể nào nhìn ra thật giả trên mặt bọn họ, nếu không phải những điều trong tin nhắn đều đã được xác thực từng chuyện một, cô sẽ coi tin nhắn tối qua là chuyện hoang đường.
Giờ xem ra, hai mẹ con nhà này thực sự có thiên phú diễn kịch.
Nếu lấn sân sang giới giải trí, việc đoạt giải Ảnh đế, Ảnh hậu chắc cũng chẳng phải vấn đề gì lớn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)