Qua khoé mắt, Mạnh Sênh thấy bóng lưng Thương Bạc Vũ khựng lại ở đằng xa, lòng cô chợt hoảng loạn.
Hiện tại cô vẫn chưa nắm hết bằng chứng trong tay, không phải lúc thích hợp nhất để vạch trần anh ta. Cô không còn thời gian để nghĩ kế sách, nhìn người trước mặt, cô như bị ma xui quỷ khiến mà túm lấy cổ áo anh, kéo người vào góc tường rồi đưa một ngón tay lên môi.
"Suỵt."
Bùi Tuy bất ngờ bị cô ấn lên tường nên ngẩn người, nét kinh ngạc dưới đáy mắt mãi không tan biến.
Lúc này tim Mạnh Sênh đã vọt lên tận cổ họng, không chú ý hành động và động tác này bất ổn đến mức nào.
Ở phía xa, Thương Bạc Vũ chậm rãi quay người, thấy hành lang rộng thênh thang chỉ có hai người khách đang đi bộ và nhân viên phục vụ, vẻ mặt anh ta mới dần thả lỏng.
"Sao vậy anh?" Ninh Vi Vi ở bên cạnh khó hiểu nhìn anh ta.
Hốc mắt anh hơi sâu làm con ngươi thêm phần sâu thẳm sắc lẹm, mí mắt hơi rủ xuống mang đến cảm giác ngạo mạn như nhìn xuống cả thế gian.
Tâm trí Mạnh Sênh kéo về thực tại, lúc này mới nhận ra hai người đang đứng gần thế nào, thậm chí tay cô vẫn còn đang túm lấy cổ áo anh chưa buông.
"Xin... xin lỗi." Gương mặt xinh đẹp rạng rỡ của Mạnh Sênh hiếm khi xuất hiện vẻ bối rối, cô buông tay, vội vàng lùi lại mấy bước: "Thật xin lỗi Luật sư Bùi, vừa rồi có nguyên do, vì quá gấp gáp nên tôi mới..."
Không giữ đúng chừng mực.
Bùi Tuy bình thản chỉnh lại cổ áo và bộ vest, đôi lông mày hơi nhíu lại không giấu nổi sự khó chịu lúc này.
Mạnh Sênh chỉ đành chân thành xin lỗi lần nữa: "Thật xin lỗi."
"Đang theo dõi à?"
Bùi Tuy cũng không định chấp nhặt chuyện nhỏ này, chỉ thuận miệng hỏi một câu.
Phòng riêng của anh nằm ở cuối hành lang, lúc đi qua đây thấy một đôi nam nữ trẻ tuổi. Trí nhớ của anh xưa nay không hề kém, nhưng tấm ảnh Mạnh Sênh cho anh xem hôm đó vốn là ảnh chụp nghiêng hai người hôn nhau nồng cháy, lại quá mờ.
Anh cũng chỉ nhìn lướt qua một cái, không nhận ra cũng là chuyện bình thường.
Mạnh Sênh hơi lúng túng, nhận ra mình vừa rồi thật sự giống như một kẻ trộm không dám ra ngoài ánh sáng, trốn trong góc tối lặng lẽ nhìn Thương Bạc Vũ và Ninh Vi Vi đứng dưới ánh đèn rực rỡ, hết sức thân mật.
"Cũng gần như vậy." Cô lúng túng quay mặt đi chỗ khác, đánh trống lảng hỏi: "Luật sư Bùi dùng bữa ở đây sao?"
"Xã giao." Bùi Tuy lạnh nhạt đáp lại hai chữ, ngẩng đầu quan sát một lượt rồi gọi một nhân viên phục vụ đi ngang qua: "Đôi khuyên tai của cô đây bị rơi mất, phiền anh kiểm tra camera giúp."
Mạnh Sênh hơi ngẩn ra, nhìn vào mắt anh một cái đã hiểu ngay ý đồ của anh.
"Cảm ơn." Cô mỉm cười dịu dàng, lại khẽ gật đầu với nhân viên phục vụ: "Làm phiền anh."
Nhân viên phục vụ thấy cô mặc toàn đồ hiệu, nghĩ chắc khuyên tai rất quý giá nên gật đầu: "Mời cô theo tôi."
Mạnh Sênh cẩn thận xem hết quá trình hai người họ đi từ tầng một lên tầng hai. Trong thang máy còn có cảnh Ninh Vi Vi không kìm chế được mà kiễng chân hôn lên má Thương Bạc Vũ, Thương Bạc Vũ thì mắt mày đầy ý cười, cưng chiều véo mũi cô ta bảo đừng nghịch ngợm.
Vẻ dịu dàng và cưng chiều của Thương Bạc Vũ đều là những thứ cô vô cùng quen thuộc.
Giây phút đó, phổi cô như một miếng bọt biển hút đầy nước, mỗi nhịp thở đều khiến cô đau đớn khôn cùng.
Vành mắt cũng đỏ lên, cô liếm môi, giọng nói ôn hòa thoáng chút nghẹn ngào: "Tôi có thể sao chép đoạn video này không?"
Nữ quản lý thấy vậy thì còn gì không hiểu nữa, chuyện khuyên tai chẳng qua chỉ là một cái cớ.
Cô ấy lập tức sai nhân viên sao chép video vào điện thoại cho cô.
Ra khỏi phòng giám sát, nữ quản lý bước lên nói những món nổi tiếng cô gọi trước đó đã lên đủ, Mạnh Sênh nghĩ ngợi rồi chọn một vị trí cạnh cửa sổ ở tầng một ngồi.
Ăn được vài miếng, điện thoại đột nhiên vang lên một tiếng "ting".
Có tin nhắn đến.
[Nguy hiểm! Bùi Tuy không được uống ly rượu đó! Tưởng Minh Xuân đã bỏ thuốc vào trong, muốn khiến anh ấy thân bại danh liệt!]
Mạnh Sênh hơi sững sờ, gần như không chút do dự, cũng chẳng có chút nghi ngờ. Nhưng vừa định đứng dậy đi lên lầu thì cô chợt dừng lại.
Cô nhớ ra phòng riêng của Thương Bạc Vũ và Ninh Vi Vi ở ngay phía bên phải cuối hành lang, lúc này mà đi lên nói không chừng sẽ chạm mặt bọn họ, lại còn có thể không kịp ngăn cản.
Trong đầu đột nhiên lóe lên tấm danh thiếp Bùi Tuy đưa cho cô trước đó, cô vội vàng lục tìm trong túi xách rồi bấm số gọi đi.
Khi điện thoại vang lên, Tưởng Minh Xuân vừa cầm bình rượu đi đến bên cạnh Bùi Tuy, rót rượu cho anh: "Trước đây trong vụ án của Nghiêm Lễ An, tôi và Luật sư Bùi có nhiều hiểu lầm, ly rượu này tôi kính anh, hy vọng Luật sư Bùi rộng lượng bỏ qua."
Bữa cơm hôm nay do mấy luật sư hàng đầu ở Thành phố Kinh tổ chức, vì thịnh tình khó từ chối nên Bùi Tuy mới bị kéo đến.
Nghe thấy tiếng chuông, anh hờ hững nói với Tưởng Minh Xuân một câu "Xin lỗi", lấy điện thoại ra, cúi đầu nhìn dãy số lạ, phớt lờ vẻ mặt lúng túng của Tưởng Minh Xuân, quay người đi thẳng ra phía cửa sổ nghe máy.
"Alo, xin chào."
Mạnh Sênh nói thẳng: "Tôi là Mạnh Sênh, anh chưa uống ly rượu mà Tưởng Minh Xuân đưa chứ? Anh ta bỏ thuốc vào trong đấy, tuyệt đối đừng uống!"
Nghe thấy giọng nói trong trẻo mềm mại này, Bùi Tuy sững sờ trong giây lát, trong lòng nảy sinh vài phần nghi hoặc.
Sao cô biết Tưởng Minh Xuân sẽ kính rượu anh, lại còn biết chuyện bỏ thuốc?
Lần trước chuyện cây bút máy cũng vậy, lễ tân nói với anh rằng Mạnh Sênh đã đến vào sáng hôm đó, nhưng cây bút máy lại tình cờ được mua ở tiệm cầm đồ sau khi cô rời khỏi văn phòng luật.
Đây cũng là điểm mà anh cảm thấy khả nghi.
Bùi Tuy thu hồi suy nghĩ, chân mày hơi nhướng lên. Anh không hỏi gì, chỉ trầm giọng nói: "Ừ, tôi biết rồi."
Cho dù không có cuộc gọi này của Mạnh Sênh, anh cũng không định uống ly rượu của Tưởng Minh Xuân.
Tưởng Minh Xuân muốn đẩy anh vào chỗ chết, cũng phải xem anh có đồng ý hay không.
Sau khi cúp điện thoại quay lại bàn tiệc, anh thản nhiên nói: "Ly rượu này e là không thể uống cùng Luật sư Tưởng rồi, tôi còn có việc, xin phép đi trước."
Nói xong, anh cầm lấy áo khoác của mình, mặc kệ ánh mắt và sự níu kéo của những người còn lại, bước ra khỏi phòng riêng.
Sự lạnh lùng và độc đoán của anh xưa nay ai nấy đều biết rõ.
Chẳng còn cách nào khác, với tư cách là luật sư hàng đầu chưa từng thất bại kể từ khi hành nghề tại Thành phố Kinh, lại mang thân phận Nhị thiếu gia nhà họ Bùi, anh có tư cách để kiêu ngạo.
Sau khi gọi điện xong, Mạnh Sênh thanh toán rồi rời khỏi nhà hàng. Vừa kéo cửa xe, phía sau vang lên giọng nam trầm thấp quen thuộc: "Cô Mạnh."
Mạnh Sênh quay đầu lại.
Đêm cuối thu khí lạnh tràn lan, người đàn ông mặc áo khoác đen, vóc dáng cao lớn vững chãi, bước về phía cô.
Chẳng cần đoán Mạnh Sênh cũng biết Bùi Tuy đuổi theo là muốn hỏi gì.
Nhưng chính cô cũng không biết nên tìm cái cớ nào để lấp liếm cho qua chuyện.
Thấy anh tới gần, cô chọn cách nói giảm nói tránh: "Luật sư Bùi không cần cảm ơn, có qua có lại thôi."
Anh nhắc cô chuyện giám sát, cô nhắc anh không uống ly rượu đó, rất hợp lý.
Nếu không truy cứu đến logic sâu xa.
Bùi Tuy đương nhiên nhận ra cô không muốn nói lý do, ánh mắt anh sâu thẳm. Gió lạnh ùa tới, nơi đầu mũi thoang thoảng một mùi hương thanh nhã.
Là hương hoa trà.
Lúc cô túm cổ áo anh để trốn, anh đã ngửi thấy mùi hương này.
So với hương lê lần trước thì lần này có thêm một tầng cảm giác của nắng và ấm áp.
Với tư cách là luật sư, anh đã gặp qua đủ hạng người, nhưng chỉ có người phụ nữ trước mặt là anh nhìn không thấu.
Trầm tư một hồi, anh không hỏi thêm nữa mà chậm rãi nói: "Bằng chứng hôm nay cô sao chép, ở giữa không được có bất kỳ dấu vết cắt ghép nào, nếu không sẽ bị tòa án kết tội là chứng cứ giả."
"Ồ, được." Mạnh Sênh đáp xong, lại nhớ đến bằng chứng của mình: "À ừ... có thể làm phiền Luật sư Bùi một việc được không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)