“Tỳ thiếp nhớ rồi, cẩn tuân lời dạy bảo của Vương phi.” Giang Cẩm Tâm vội đáp.
Đám người lại bắt đầu trò chuyện khác. Trà đã uống rồi, người cũng đã giới thiệu rồi, Giang Ngọc Thục không muốn đối phó với đám thiếp thất này nữa nên kiếm cớ vào buồng trong. Những người còn lại cũng lần lượt rời đi.
Cuối cùng, Giang Cẩm Tâm bị giữ lại.
“Đêm qua, ngươi đến thư phòng hầu hạ hả?” Giang Ngọc Thục hỏi.
Nghe vậy, Giang Ngọc Thục cau mày: “Ngươi đe dọa ta đấy hả?”
“Tỳ thiếp không dám!”
“Câm miệng! Trước mặt ta, ngươi chỉ là một con tiện nô, có tư cách gì xưng tỳ thiếp? Ngươi phải tự xưng là tiện thiếp.” Nàng ta gằn từng câu từng chữ, lạnh lùng nói.
Nghe vậy, Giang Cẩm Tâm nhắm mắt lại, hít thở thật sâu rồi thỏa hiệp: “Tiện thiếp đã rõ.”
Đúng lúc này, Kiều Nhi cầm một chiếc hộp tiến lên. Giang Ngọc Thục lạnh lùng nói: “Ăn thứ này.”
Giang Cẩm Tâm lùi về sau theo phản xạ: “Đây là thứ gì?”
“Ta kêu ngươi ăn thì ngươi ăn đi, ta không muốn cho ngươi cơ hội sinh ra hài tử của Vương gia đâu. Ngươi không xứng.”
Là thuốc tuyệt dục.
Nghe vậy, Giang Cẩm Tâm đứng dậy, lắc đầu từ chối: “Ta không ăn.”
Nàng có thể chọn không sinh con, nhưng không thể đánh mất khả năng sinh con.
“Đè nàng ta xuống, nhét vào miệng!” Giang Ngọc Thục lạnh lùng nói.
Nghe vậy, Giang Cẩm Tâm xoay người muốn rời đi, nhưng lại bị hai bà tử chặn đằng trước. Hai người tiến lên đè nàng xuống, thấy nàng không quỳ, mỗi người đá một bên chân sau của nàng, ép nàng quỳ xuống. Kiều Nhi nhanh chóng mở nắp hộp, đang định nhét thuốc vào miệng nàng thì bỗng có tiếng truyền lời vang lên: “Liễu Trắc phi có chuyện muốn hỏi nương nương, bảo là muốn gặp ngài ngay bây giờ.”
Giang Ngọc Thục nhíu mày, đành phải sai người đỡ Giang Cẩm Tâm đứng dậy, sau đó mời Liễu Trắc phi vào phòng.
Giang Ngọc Thục đành phải tiếp tục bày ra vẻ mặt ôn hòa, hỏi: “Liễu Trắc phi có việc gì quan trọng à?”
Liễu Trắc phi tiến vào, thấy dáng vẻ chật vật của Giang Cẩm Tâm, trên mặt còn vương nước mắt, xiêm y cũng hơi xộc xệch, nhưng không nhìn kỹ mà thản nhiên dời mắt, nói với Giang Ngọc Thục: “Không phải là chuyện gì to tát, chẳng qua là danh sách lễ vật chúc thọ Hoàng hậu còn cần mời Vương phi xem xét một lần, sau khi xác nhận, thiếp thân cũng tiện mua sắm.”
Liễu gia rất giàu có, danh sách lễ vật không cần Giang Ngọc Thục chi tiền trong phủ. Lễ vật tặng Hoàng hậu tất nhiên phải ra giá cao thì mới mua được, vừa khiến Hoàng hậu thích, vừa giúp mình có công lao, khiến Duệ Vương có mặt mũi, mình cũng sẽ được Vương gia coi trọng hơn. Không phải Vương phủ không thể chi số tiền này, mà nếu muốn chi số tiền này thì nàng ta nhất định phải thắt lưng buộc bụng một thời gian. Bởi vì Vương gia nổi tiếng thanh liêm, Vương phủ không có khoản thu nào khác, không thì sẽ không cưới Liễu Trắc phi vào phủ, cho thân phận Trắc phi. Vậy nên chuyện tiền bạc, Liễu Trắc phi đã giúp đỡ Vương phủ không ít, Giang Ngọc Thục cũng phải nể mặt nàng ấy.
Nàng ta xem danh sách, toàn là những món đồ quý hiếm.
“Phần danh sách này ta thấy không có vấn đề gì, vất vả muội muội mua sắm chuẩn bị.” Lần này, Giang Ngọc Thục mỉm cười thật lòng.
“Được phân ưu giúp Vương gia và Vương phi, thiếp thân không cảm thấy vất vả.” Liễu Trắc phi cười nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)