Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Về đến quán ăn nhỏ, Hoa Quyển mang nấm rừng dại và củ cải mà ông chú đã cho ra cửa quán, trải dưới đất, sau đó dùng giấy lần lượt viết “nấm rừng chính cống 150 đồng nửa cân,” “củ cải nông gia 10 đồng 1 củ,” sau đó để ở đằng sau, bắt đầu dựng sạp bán.
Đã gần đến trưa nên người đi lại trên phố không nhiều, bày vẫn lúc vẫn không có ai ghé thăm, Hoa Quyển nhàm chán đi dạo xung quanh, đột nhiên trông thấy một cửa hàng để trống bên cạnh quán ăn nhỏ, trong lòng có một suy nghĩ.
Cô có thể mua lại quán ăn nhỏ này, mở rộng quy mô của quán ăn nhỏ.
Tường ngoài của quán ăn nhỏ không có bất cứ thông tin liên lạc nào, Hoa Quyển giẫm lên bậc thềm, đứng trước cửa sổ bằng kính, kiễng chân xem bên trong thế nào.
Không biết đã bao lâu rồi không dọn vệ sinh khiến trên cửa sổ bám lớp bụi dày khự, chẳng nhìn thấy được gì bên trong.
Hoa Quyển vừa quay đầu đã nhìn thấy bác Lý tới mua củ cải trắng lần trước, cô ngại ngùng bước xuống bậc thềm: “Bác gái, bác có biết cách liên lạc với chủ quán này không? Tôi tính mua lại.”
Bác gái Lý không ngờ cô gái trẻ này lại có thực lực như thế, há mồm ra đã mua nguyên một cái quán, quán ăn nhỏ bên cạnh thậm chí còn chẳng thèm mở cửa kinh doanh nhưng tài lực vẫn hùng hậu.
Bà ta vẫy tay với Hoa Quyển, kêu cô lại gần một chút sau đó mới nói với vẻ thần bí vô cùng: “Cô đừng có mua quán này, bác gái cũng chỉ muốn tốt cho cô thôi!”
Hoa Quyển không hiểu: “Sao vậy?”
Bác Lý chậc một tiếng, đè thấp giọng bảo: “Cái quán này ấy hả, bị ma ám đó!”
Cho dù đang giữa trưa nắng chói chang nhất nhưng Hoa Quyển vẫn cảm giác được sau lưng rét run. Có điều, cô nghĩ ngợi một lúc, mình ở chỗ này đã mấy hôm rồi nhưng không cảm thấy có gì kỳ quái cả.
Cô hỏi bác Lý: “Tại sao lại nói như thế?”
Bác Lý đã sống ở tiểu khu đằng sau phố này mấy chục năm, sớm đã có mạng lưới tình báo riêng của mình. Trong phạm vi mấy chục dặm xung quanh đây, trước sau xảy ra chuyện gì thì bà ta đều nắm rõ như lòng bàn tay.
Bà ta trả lời Hoa Quyển: “Phải nói từ thời đại những năm chín mươi, căn nhà này là một tiệm may mặc, chủ quán là một quả phụ nuôi một đứa con trai, việc làm ăn cũng không tệ.”
“Kết quả có một ngày, đột nhiên cô ta nói căn nhà này có ma ám!” Bác Lý dừng lại, quay đầu nhìn xung quanh sau đó tiếp tục kể: “Cô ta nói cứ đến tối, cô ta đang nằm trên giường đều thấp thoáng nghe thấy có người nói chuyện, còn là không ít người nữa! Giống y như đang ở giữa khu chợ náo nhiệt vậy.”
“Thế này kêu cô ta còn ngủ kiểu gì được nữa? Thức mấy đêm liền thật sự không thể thức được nữa mới nổi lên dũng khí bò dậy ra ngoài xem sao, cô đoán xem thế nào?” Bác Lý ngắt nghỉ có tính chiến thuật, hỏi Hoa Quyển.
Lúc này, Hoa Quyển đã có chút suy đoán nhưng cô vẫn nhíu mày, lắc đầu, đáp: “Không đoán ra được.”
Bác Lý hài lòng với phản ứng của cô, bèn cất cao giọng hơn một chút: “Bên ngoài tối hù má ơi, chẳng có một người nào hết.”
Hoa Quyển hỏi: “Sau đó thì sao?”
“Sau đó nào có dám tiếp tục ở lại quán may mặc này nữa, gắng nằm trên giường một đêm, đến ngày hôm sau đã vội dọn đồ về quê rồi.”
“Vậy căn nhà này cứ bỏ trống như vậy luôn sao?”
“Trời ơi, hồi đó tin tức lan truyền nhanh lắm, còn chưa đến một lúc mà mọi người đều đã biết hết cả rồi! Còn ai dám ở trong căn nhà ma ám đó nữa?”
Bsc Lý nói đến đây dường như nhớ ra chuyện gì đó: “Cô ở đây mấy hôm rồi có nghe thấy tiếng gì không?”
Hoa Quyển lắc đầu, rơi vào trầm tư, xem ra hồi đó ông nội đã mở quán ăn nhỏ rồi, tiếng mà chủ tiệm may mặc nghe thấy chắc là tiếng thực khách trong quán của ông nội.
Không ngờ vách tường này không cách âm, vừa vặn chủ tiệm may mặc là một nữ giới, lá gan cũng khá nhỏ, trong nhà lại không có nam giới trưởng thành nên mới không truy cứu sâu hơn.
Nhất định phải mua lại cửa hàng này, bằng không, lỡ như đến khi đó người to gan vào ở rồi, chỉ sợ bí mật của quán ăn nhỏ sẽ không giấu nổi nữa.
Bác gái Lý chia sẻ tin đồn xong mới nói: “Được rồi, cô bán hai cây củ cải cho tôi đi, tôi còn về nhà nấu cơm.”
Hoa Quyển bước hai bước về quán ăn nhỏ, tìm một cái túi rồi lấy hai cây củ cải trắng cho bà ta, nhận 20 đồng tiền mà bác Lý đưa cho.
Cô cầm hai cây nấm rừng dại to lên, nhét cho bác Lý, bác Lý vội vàng xua tay: “Ế ế ế, tôi không mua cái này, không mua cái này, sao cô còn ép mua ép bán thế!”
Hoa Quyển giải thích: “Bác giá, không lấy tiền, mấy cái này tặng cho bác, bác mang về hầm với gà, nấm dại chính cống đấy.”
Bác Lý cười tươi như hoa nở: “Vừa rồi tôi cũng nhìn thấy cái đó, đây là nấm xép màu hạt dẻ sẫm, nhưng thấy giá đó cũng không nỡ mua.”
Hoa Quyển bảo: “Bác gái, tôi vẫn muốn mua căn nhà bên cạnh, dùng để làm nhà kho cũng rất tốt, bác có thể hỏi thăm thông tin về chủ quán giúp tôi được không?”
Bác Lý thấy cô cố chấp muốn mua thật, cũng không khuyên nữa mà vỗ ngực đáp: “Không thành vấn đề, cứ để tôi, vừa vặn tôi có người thân ở cùng thôn với cô ta, cô cứ đợi tin của tôi nhé!”
Tiễn bác gái đi xong, Hoa Quyển tìm được tiệm in ấn ở gần đó đặt làm một tấm biển cổ xưa, viết “Quán ăn Hoa Quyển,” lại mua bút, mực và giấy ở tiệm văn phòng phẩm, muốn viết bảng giá lên trên. Bởi vì mỗi ngày thực đơn không cố định, không có cách nào in ra được, vẫn là tự tay viết thì tốt hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)