Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

MỖI NGÀY ĐỀU PHẢI CÔNG LƯỢC VAI ÁC Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Trong lúc thất thần, chân cô trượt một cái, suýt ngã nhào, may mà Tạ Quảng Bạch đỡ kịp. Đúng lúc đó, phía sau vang lên tiếng ai đó gào to: “Phùng Hạ! Cô lề mề gì thế? Mau vào đi!”

Thời Lê theo phản xạ quay người muốn trả lời, nhưng cổ tay lại bị Tạ Quảng Bạch giữ chặt. Anh nhìn cô một lát, rồi mới buông ra, giọng thản nhiên: “Đưa em đến đây thôi. Tầng mười ba, đi cẩn thận, ngã cái nữa thì không ai đỡ đâu.”

Thời Lê vội vàng gật đầu lia lịa, xoay người bước đi.

Bên cạnh, một nữ sinh mặc đồ thể dục chạy lướt qua, còn phía trước có một người đàn ông đeo kính đang gọi to: “Tôi đã bảo cô đến sớm một chút rồi mà.”

Cô gái buộc tóc đuôi ngựa cúi đầu ngoan ngoãn lắng nghe. Từ góc độ của Thời Lê, vừa vặn nhìn thấy nửa khuôn mặt nghiêng của cô ta, làn da trắng mịn như sứ, đuôi mắt hơi cong lên, trông chẳng khác gì một con hồ ly tinh.

Đó chính là Phùng Hạ khuynh quốc khuynh thành thật sự.

Còn cô thì vốn không phải Phùng Hạ gì cả, nhìn tình hình này, có vẻ như cô chỉ là tiện tay bị gán vào thân thể của một nữ phụ nào đó trong truyện thôi.

Thời Lê âm thầm thở dài. Đúng là cô không có mệnh nữ chính mà. Nhưng đến khi bước vào cao ốc, cô mới chợt nhận ra mình lại vào cùng thang máy với Phùng Hạ, hơn nữa còn cùng nhấn tầng mười ba.

Khoan đã, nhìn thái độ của người đàn ông kia lúc nãy, có vẻ Phùng Hạ hiện tại vẫn còn là tân binh. Trong phần mở đầu truyện, người tranh giành vai diễn với Phùng Hạ là ai nhỉ? Cái cô nhân vật pháo hôi đó tên gì ấy nhỉ?

Thời Lê cố gắng nhớ lại nội dung truyện, đến lúc bước ra khỏi thang máy thì cuối cùng cũng nhớ ra thân phận của thân thể hiện tại.

Nguyên chủ tên là Thời Tử Linh, hình như là một hotgirl mạng nhỏ, từng đạt giải nhất trong cuộc thi sắc đẹp thành phố A, nhờ vậy mới có tư cách đến thử vai lần này. Tác giả không viết nhiều về nữ phụ pháo hôi này, nhưng cô ta đúng là có mối quan hệ thân mật mập mờ gì đó với Tạ Quảng Bạch. Nếu không, chắc cũng chẳng giành nổi vai diễn kia.

Nghĩ đến đây, Thời Lê khóc mà không ra nước mắt, cô thật sự không muốn trở mặt với nữ chính đâu! Bây giờ rút khỏi buổi thử vai vẫn còn kịp không?

Hơn nữa, nếu cô nhớ không lầm, thì hình như ngay sau khi nguyên chủ nhận được vai diễn, trên đường về đã gặp tai nạn xe, vai diễn cuối cùng lại rơi vào tay Phùng Hạ, cô thật sự là một nhân vật pháo hôi tiêu chuẩn không thể tiêu chuẩn hơn.

Thời Lê nghiêm túc suy nghĩ đến khả năng tự sát rồi xuyên lại lần nữa.

Còn chưa kịp nghĩ xong, đã có người mặt mày tươi rói đi đến: “Tiểu thư tới lúc nào thế? Sao không báo trước một tiếng?”

Anh ta cực kỳ nhiệt tình dẫn Thời Lê đến phòng trang điểm. Thấy cô còn để mặt mộc, anh ta liền gọi một chuyên viên trang điểm xinh đẹp tới giúp cô make-up. Nước hoa trên người cô gái đó nồng đến mức Thời Lê khó chịu, hắt xì hai cái liền.

Cô gái kia kêu lên: “Ôi trời ơi! Đừng nhúc nhích, đừng nhúc nhích! Ai da, đừng sờ lung tung. Thôi được rồi, để tôi kẻ lại!”

Sau khi trang điểm lại lần nữa, Thời Lê nhìn mình trong gương, tuy không đến mức thay da đổi thịt, nhưng ít ra cũng có thể coi là tám phần mỹ nhân.

Chỉ là thế nào cũng không giống kiểu sắc nước hương trời của hoa khôi thành phố A. Dù sao mỹ nhân đỉnh cấp thì ngay ngoài cửa kia cũng đã có một người rồi.

Thời Lê làm bộ vô tình bắt chuyện với chuyên viên trang điểm: “Cô biết tôi là ai không?”

Cô gái cười tít mắt: “Cô là quán quân cuộc thi sắc đẹp lần thứ 12 của thành phố A!”

Thời Lê “à” một tiếng, rồi tiếp lời: “Ôi, nói thật, tôi cũng thấy khó tin lắm. Tôi như vậy mà sao lại mơ mơ màng màng thành quán quân được cơ chứ?”

Giọng cô đầy vẻ bâng quơ, nhưng chuyên viên trang điểm chẳng nghi ngờ gì, liền gật đầu nói:

“Tôi có xem cuộc thi năm đó mà, thật sự là trận thi gian lận trắng trợn nhất từ trước đến nay đấy!”

Nói dứt lời, phía ngoài có người vén rèm lên, thúc giục: “Tiểu thư trang điểm xong chưa? Mời qua bên này chọn trang phục.”

Chuyên viên trang điểm lập tức đẩy cô ra ngoài: “Đi đi, đến lượt cô rồi!”

Thay đồ xong, Thời Lê được đưa đến một phòng chờ đơn lẻ. Đợt thử vai lần này được tiến hành riêng lẻ từng người. Ai tới lượt thì cầm bảng số đi vào thử vai, diễn xong thì rời khỏi, chờ công bố kết quả.

Nhân lúc chờ đợi, Thời Lê lấy điện thoại ra, lướt đến tên Tạ Quảng Bạch, bấm gọi. Đô đô hai tiếng, cuộc gọi được kết nối.

“Tạ tiên sinh, em hỏi anh một chuyện. Anh có biết vì sao em lại đoạt quán quân cuộc thi sắc đẹp không?”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, giọng chậm rãi vang lên: “Không phải vì em may mắn sao. Lúc chung kết, người đứng đầu bị hủy kết quả vì gian lận phiếu bầu; người đứng thứ hai vì tố cáo người thứ nhất nên bị trả thù, bị đâm gãy chân. Sau đó, người thứ hai nhân lúc rời đi đã kéo theo người thứ ba vào drama, bị bóc phốt ngủ với người trong tổ chương trình, bị dư luận công kích đến mức phải rút lui. Cuối cùng chỉ còn em và người xếp thứ tư. Mà người thứ tư lại đột ngột bị cháy nổ, rồi...”

Thời Lê trợn tròn mắt, há hốc miệng: “Chỉ vì vậy thôi hả?”

“Ừ, chỉ vậy thôi.” Giọng Tạ Quảng Bạch thản nhiên đáp lại, còn bổ sung thêm một câu: “À, còn nữa, ba em là nhà tài trợ duy nhất của cuộc thi.”

Bên kia hình như đang bận, nói thêm một câu: “Khi thử vai xong, Tiểu Lý sẽ tới đón em.” Sau đó dứt khoát cúp máy.

Chỉ còn Thời Lê đứng đó, cầm điện thoại, mặt mày ngơ ngác.

Nhưng thật ra, cô không hề muốn giành vai này. Dựa theo cốt truyện gốc, nếu cô thật sự nhận được vai, khả năng cao sẽ bị tai nạn xe ngay sau đó. Dù biết chết đi sẽ quay lại điểm bắt đầu, nhưng cô chẳng muốn lặp lại chuỗi ngày chết đi sống lại ấy nữa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc