Thời Lê bắt đầu hoài nghi có khi mình đã đọc phải bản sách lậu.
Trong nguyên tác, tình cảm giữa Phùng Hạ và Tạ Ôn Dư tuy trắc trở thật, nhưng cũng chưa từng đến mức muốn hại chết nhau.
Cô cố gắng hồi tưởng lại, cũng không nhớ có chi tiết nào như thế. Loáng thoáng trong ký ức, hình như đoạn này là lúc Phùng Hạ có việc muốn tìm Tạ Ôn Dư, kết quả phát hiện anh ta đang thân mật với một cô gái khác. Cô ấy không vào, chỉ xoay người rời đi.
Tối đó, Tạ Ôn Dư chủ động tới tìm cô ấy. Hai người ban đầu cãi nhau một trận, kiểu như “Em nghe anh nói” – “Tôi không nghe”, rồi sau đó thì… không tiện kể chi tiết. Còn phần miêu tả tâm lý của Phùng Hạ ở đoạn đó thì cô không nhớ rõ, đại khái là kiểu như “cảm thấy tuyệt vọng”.
Thời Lê dè dặt nói: “Đừng có dọa nhau thế chứ. Chắc vẫn chưa đến mức đó đâu nhỉ?”
Một câu này chẳng khác gì chọc phải tổ ong vò vẽ, Phùng Hạ bỗng bật khóc, nghẹn ngào nói:
“Thời Lê, cô không hiểu được đâu.”
Thời Lê đáp: “Tôi hiểu mà.”
Dù sao bây giờ cô cũng xem như người có góc nhìn của thượng đế rồi.
Cô nhẹ giọng an ủi: “Cô thử nghĩ mà xem, Tạ Ôn Dư bây giờ coi như là người trẻ tuổi có tài, ngoại hình lại không tệ, kiểu gì cũng có kẻ thấy người sang bắt quàng làm họ. Cô hôm đó thấy anh ta với…”
Nói đến đây, Thời Lê rùng mình một cái.
Với thân phận hiện tại của cô, lẽ ra không nên biết những chuyện đó.
“Chuyện đó để sau hẵng nói. Phùng Hạ, cô phải hiểu, chờ đến khi Phá Tân Cam phát sóng, cô chắc chắn sẽ nổi tiếng. Đừng vì một phút xúc động mà đẩy mình vào đường cùng. Tạ Ôn Dư tính tình quật cường, tâm tư sâu kín, nhưng chuyện anh ta yêu cô thì không ai có thể phủ nhận.”
Thấy Phùng Hạ đã bình tĩnh hơn, Thời Lê nhân cơ hội nói tiếp: “Cô với anh ta hẹn thời gian gặp nhau nói chuyện đàng hoàng, gỡ bỏ khúc mắc, mọi chuyện rồi sẽ ổn.”
Phùng Hạ buồn bã nói: “Nhưng giờ tôi không muốn gặp anh ta.”
Thời Lê nhìn dáng vẻ của cô ấy, trong lòng cũng không đành. Dù sao đây cũng là nữ chính mà cô từng theo dõi trong truyện, lúc đọc cô vẫn đứng về phía Phùng Hạ, nên giờ cũng không nỡ thấy cô ấy buồn.
Cô đề nghị: “Hay là đợi Phá Tân Cam quay xong, tôi lén đưa cô ra nước ngoài?”
Phùng Hạ thoáng sáng mắt, nhưng rồi lại chần chừ: “Chỉ sợ không qua mặt được Tạ Ôn Dư.”
Thời Lê nghĩ ngợi. Hiện giờ Tạ Quảng Bạch và Tạ Ôn Dư cũng được coi là thế lực ngang nhau, nếu muốn lặng lẽ đưa một người đi thì chắc cũng không phải việc gì khó. Chỉ lo nếu Tạ Ôn Dư thật sự có “hào quang nam chính” bảo hộ, thì e là hơi phiền.
Nghĩ tới đây, Thời Lê nói: “Tôi sẽ nói chuyện với Quảng Bạch, biết đâu việc này có thể thành.”
Trong mắt Phùng Hạ cuối cùng cũng ánh lên chút hy vọng. Nếu có sự trợ giúp của Tạ Quảng Bạch, khả năng thành công sẽ cao hơn nhiều.
Tiễn Phùng Hạ về, Thời Lê đem chuyện nói lại với Tạ Quảng Bạch. Anh không mảy may do dự: “Được thôi.”
Ngữ khí của anh nghe nhẹ tênh, cứ như đang nói chuyện sáng ngày mai nên ăn gì vậy.
Thời Lê vốn chuẩn bị cả một bụng lý lẽ để thuyết phục anh, không ngờ anh lại đồng ý một cách dứt khoát như vậy.
Cô nói: “Thật ra, em chỉ muốn giúp hai người họ thôi. Người ta nói việc tốt thường lắm gian truân, nhân duyên cũng chẳng dễ dàng gì.”
“Anh biết.” Tạ Quảng Bạch dừng lại một chút, rồi bật cười: “Anh cũng muốn xem thử Tạ Ôn Dư bối rối trông sẽ như thế nào.”
Thời Lê cạn lời.
Có Tạ Quảng Bạch giúp đỡ, mọi chuyện cứ thế suôn sẻ tiến hành. Không lâu sau, Phá Tân Cam chính thức đóng máy. Tối hôm đó, khi tiệc mừng đóng máy còn chưa kết thúc, Phùng Hạ đã lặng lẽ ra sân bay, rời khỏi trong đêm.
Hôm sau, Tạ Ôn Dư quả nhiên kéo tới hỏi tội. Tạ Quảng Bạch lập tức bảo Thời Lê vào phòng ngủ, còn mình thì ra nghênh chiến.
Không biết hai người họ nói những gì, tóm lại, khi Thời Lê bước ra ngoài, phòng khách đã thành một mớ hỗn độn.
Tạ Quảng Bạch vẫn giữ được vẻ bình tĩnh như mọi khi, quần áo vẫn mặc chỉnh tề, chỉ là cà vạt có hơi lệch.
Thời Lê giúp anh chỉnh lại cà vạt, lo lắng hỏi: “Anh không sao chứ?”
Tạ Quảng Bạch xoa đầu cô: “Không sao.”
Rồi thở dài: “Lần sau đừng làm mấy chuyện kiểu này nữa. Cậu ta nổi trận lôi đình một cái, suýt nữa đập luôn cả căn phòng của anh.”
Trong nguyên tác đúng là có nhắc đến tính cách nóng nảy của nam chính, nhiều lần vì nữ chính mà bộc phát cơn giận. Nhưng bây giờ làm người vô can bị vạ lây, Thời Lê cũng cảm thấy không chịu nổi: “Đúng thật đấy, nếu không phải nể tình anh em, chắc chắn phải bắt anh ta bồi thường!”
Khâu hậu kỳ của Phá Tân Cam cũng không mất nhiều thời gian, vì gần như tất cả đều thu âm trực tiếp trên phim trường, nên không cần mời thêm diễn viên lồng tiếng. Đây vốn là một bộ phim võ hiệp kinh phí thấp, cũng không tốn tiền vào mấy hiệu ứng hoa hòe loè loẹt. Tiết kiệm được khoản đó, cuối cùng bộ web drama này lại mang đến hiệu quả ngoài mong đợi.
Vì tổ phục trang và bối cảnh đều được đầu tư rất chỉn chu, khi lên hình hoàn toàn không có cảm giác rẻ tiền. Chưa kể đến diễn xuất của Phùng Hạ và nam chính, khiến Thời Lê cảm nhận rõ thế nào là “kỹ thuật diễn xuất đỉnh cao”.
Đến lúc này, Tạ Quảng Bạch mới chính thức triển khai truyền thông.
Dưới sự kiên trì của Thời Lê, họ không thuê tài khoản truyền thông, cũng không bỏ tiền mua hot search hay thuê thuỷ quân. Cô chỉ dùng tài khoản Weibo chính của nguyên chủ để đăng loạt ảnh hậu trường, cập nhật một số thông tin bên lề. Dòng mô tả cũng cực kỳ đơn giản: “Hẹn gặp lại ở vòng tiếp theo.”
Tạ Quảng Bạch tò mò vì sao cô cứ khăng khăng không thuê truyền thông, Thời Lê kiên định nói: “Phim hay thì không cần quảng bá, dù không thuê truyền thông, đáng nổi tiếng vẫn sẽ nổi tiếng!”
Tạ Quảng Bạch hừ một tiếng đầy khinh thường: “Em tự đăng bài như thế thì khác gì marketing.”
Cũng đúng thật, tài khoản Weibo gốc của Thời Tử Linh có hơn bốn trăm nghìn fan, chẳng lẽ toàn fan ảo à? Lướt xuống dưới, bất kỳ bài đăng nào cũng có hơn một nghìn bình luận.
Cô click vào xem:
“Ghét nhất loại bạch phú không có sắc đẹp!”
“Nói thử xem, ngoài tiền ra, cô còn gì nữa?”
“*$*$*$*$!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










