Còn chưa kịp chạm tay vào chai nước, cô nàng cao ráo xinh đẹp đã lập tức lớn tiếng: “Cô bị mù à? Đi đường không mang theo mắt sao? Đụng phải người khác, nói một câu xin lỗi là xong chuyện hả? Cô có biết cái váy này của tôi bao nhiêu tiền không? Cô có đủ khả năng bồi thường không?”
Thời Lê ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trên người cô gái cao kia dính mấy giọt nước nhỏ, tuy không nhiều nhưng vì váy cô ta có màu nhạt nên nhìn rất rõ, đặc biệt chói mắt.
Cô gái đó mặt đầy ghét bỏ, trừng mắt nhìn Thời Lê: “Cô là nhân viên tạp vụ của đoàn phim này đúng không? Làm việc gì cũng hậu đậu như vậy, lát nữa tôi sẽ đi tìm đạo diễn các người, đuổi thẳng cô!”
Gặp chuyện kiểu này thì nên làm gì? Nhịn xuống rồi phản kích sau? Mặc kệ, mẹ nó, nhịn cái đầu chó ấy!
Bây giờ cô là đại tiểu thư nhà họ Thời! Là phó đạo diễn của đoàn phim này! Nếu là Thời Lê trước kia chưa có danh tiếng, chắc sẽ chọn cách nhẫn nhịn, nhưng với cái lớp da Thời Tử Linh bây giờ, thì không có chuyện đó.
Thời Lê lạnh giọng cười: “Cô vừa nói gì, lặp lại lần nữa xem?”
Nếu theo mô-típ cũ trong tiểu thuyết, tình huống tiếp theo sẽ là cô gái kia nói: “Lát nữa tôi sẽ đi tìm đạo diễn các người, đuổi thẳng cô.”
Rồi Thời Lê sẽ thản nhiên đáp lại bằng một câu cực ngầu: “Tôi chính là phó đạo diễn, thì sao?”
Bốp bốp bốp, vả mặt cái bốp!
Nhưng đời mà, đâu phải lúc nào cũng như trong kịch bản.
Cô gái kia có lẽ không ngờ được một nhân viên tạp vụ nho nhỏ lại dám càn rỡ như vậy, tròn mắt nhìn Thời Lê, tức giận mắng: “Cô bị thần kinh à?”
Đúng lúc đó, Tạ Quảng Bạch và Tạ Ôn Dư cùng lúc đi đến, không nhanh không chậm nhưng lại vừa vặn nghe rõ câu kia.
Chỉ trong chớp mắt, sắc mặt hai người đều trở nên khó coi.
Tạ Ôn Dư lạnh giọng: “Gan cô cũng to thật đấy!”
Cô nàng cao ráo tưởng là đang được bênh, liền cao giọng phụ họa: “Nghe thấy chưa? Tạ tổng cũng nói đó! Cô gan to quá rồi đấy!”
Thời Lê tiếc nuối liếc cô ta một cái.
Cô gái kia bắt gặp ánh mắt của Thời Lê, theo bản năng quay đầu lại, thì thấy sắc mặt Tạ Quảng Bạch và Tạ Ôn Dư đều đen như than. Chỉ cần nhìn biểu cảm của họ là biết mình vừa gây họa lớn.
Tạ Quảng Bạch không thèm nhìn cô ta lấy một cái, bước thẳng về phía Thời Lê, ôm lấy cô rất tự nhiên. Sau khi xác nhận cô không bị làm sao, ánh mắt anh mới dừng lại trên người cô gái cao kia, giọng nhàn nhạt nhưng lạnh đến thấu xương: “Cô có vấn đề gì với vợ tôi sao?”
Cô nàng cao ráo nhất thời nghẹn lời, líu lưỡi: “Cái đó… tôi không biết đây là… Tạ… Tạ phu nhân…”
Khi nói ra câu này, cô ta cảm thấy cực kỳ ấm ức.
Thời Lê ăn mặc quá bình thường, nhìn thế nào cũng chỉ giống một cô bé tạp vụ bình thường, có chỗ nào giống một phu nhân nhà giàu đâu chứ?
Tạ Ôn Dư nói: “Con bé Vũ Tầm còn nhỏ, chưa hiểu chuyện, chị dâu lại rộng lượng, đừng chấp nhặt với nó làm gì. Vũ Tầm, còn không mau xin lỗi Tạ phu nhân?”
Vũ Tầm rụt rè lên tiếng: “Xin lỗi Tạ phu nhân, là em ăn nói không suy nghĩ, chị tha lỗi cho em lần này nhé.”
Thời Lê nép trong lòng Tạ Quảng Bạch, cố tình tránh ánh mắt của Tạ Ôn Dư, không nói một lời.
Chuyện này, vốn không cần cô phải ra mặt.
Tạ Quảng Bạch ôm nhẹ vai cô: “Nhìn vẻ mặt là biết, vợ anh vẫn chưa nguôi giận đâu.”
Cái người này! Lại đem quả bóng cao su đá ngược về cô. Thời Lê vô cùng không tình nguyện ngẩng đầu, liếc nhìn Vũ Tầm một cái, đối phương đang nhìn cô bằng ánh mắt van nài. Nghĩ đến lát nữa Tạ Ôn Dư cũng phải gặp Phùng Hạ, chắc chắn Vũ Tầm sắp bị bỏ rơi rồi, lòng cô mềm xuống đôi chút.
Nhưng vừa rồi Vũ Tầm mắng khó nghe quá, cô vẫn còn bực mình.
“Thôi, chỉ cần em không bắt tôi bồi thường cái váy là được, tôi cũng không có tiền bồi đâu.”
Lời vừa nói ra, sắc mặt Tạ Quảng Bạch thoáng trầm xuống.
Thời Lê cũng chẳng buồn tiếp tục nói chuyện với hai người đó, tiện miệng nói một câu “Tôi đi trước”, rồi rời khỏi chỗ này.
Vừa bước ra, cô đã nghe thấy đạo diễn Hứa gọi to: “Lần này ổn rồi! Đóng máy đóng máy, đi ăn thôi!”
Thì ra đã quay xong rồi.
Nhìn vẻ mặt hài lòng của đạo diễn Hứa, có thể thấy đoạn vừa rồi ông quay cực kỳ ưng ý.
Phùng Hạ bước đến chỗ có bóng râm, cởi bộ trang phục dày cộm trên người, trợ lý cũng nhanh chóng đưa nước. Phùng Hạ nhận lấy, vừa uống vừa nhìn Thời Lê, mỉm cười.
Cảnh quay vừa rồi khiến cả đoàn ai nấy đều mệt rã rời. Đạo diễn Hứa kéo Thời Lê lại xem đoạn vừa mới quay, Thời Lê không hiểu nhiều kỹ thuật, nhưng vẫn cảm nhận được Phùng Hạ trong cảnh đó thật sự rất đẹp.
Cô xem đến sáng mắt, liền hỏi luôn đạo diễn Hứa: “Cảnh này có thể cắt vào video quảng bá không? Đẹp quá!”
Đạo diễn Hứa sảng khoái đáp: “Được thôi, bên tôi thì không vấn đề gì, chỉ cần xin ý kiến của Tạ Tổng là xong.”
Vừa nhắc đến Tạ Quảng Bạch, trong bụng Thời Lê lại bốc hỏa, giọng cũng gắt lên: “Không cần hỏi anh ta, nghe tôi là được!”
Đạo diễn Hứa nhìn cô bằng ánh mắt khác hẳn: “Hóa ra, cô mới là người ra quyết định.”
Cô cười gượng gạo: “Không không, em thích lắm. Ủa mà anh không đi với em trai anh hả?”
Tạ Quảng Bạch thản nhiên đáp: “Vợ anh ở phía đông, anh nào dám đi phía tây?”
Đạo diễn Hứa nhìn đôi vợ chồng trẻ trước mặt, trong lòng cười thầm: lại thêm một chiếc bình sứ vừa được hàn gắn rồi đấy.
Thời Lê vội kéo Tạ Quảng Bạch vào phòng nghỉ: “Bên ngoài nắng quá, mình vào trong nói chuyện. Mà nè, anh chưa ăn trưa đúng không? Cùng ăn với em đi, đừng khách sáo.”
Nhờ thân phận phó đạo diễn, Thời Lê có riêng một phòng nghỉ nhỏ. Tuy phòng không lớn, nhưng có đủ giường và sofa, điều kiện thậm chí còn hơn cả đạo diễn. Tất cả đều do người ba già sủng con gái như mạng của cô sắp xếp.
Bên ngoài có người mang đồ ăn tới. Toàn bộ bữa ăn của đoàn phim đều do ba Thời tài trợ. Dù cũng là cơm hộp, nhưng là cơm do đầu bếp ba sao Michelin chế biến, còn có thêm trái cây và tráng miệng cao cấp đi kèm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










