Phùng Hạ đương nhiên biết. Cô ấy còn biết Tạ thị vừa mới mở hai công ty điện ảnh, giao cho hai anh em quản lý riêng, nhưng cả hai lại xem nhau như đối thủ cạnh tranh. Một công ty tên là Bạch Tinh, công ty còn lại tên là Phong Sướng. Đáng tiếc là cho đến khi cô ấy rơi đài và chết thảm, vẫn không biết cuối cùng ai mới là người giành chiến thắng. Nhưng có một điều cô ấy có thể chắc chắn: cả hai công ty này đều có tiềm năng phát triển vượt bậc trong tương lai.
Thật ra, từ sáng sớm cô ấy đã định đến Phong Sướng thử vận may.
Không ngờ người của Bạch Tinh lại chủ động tìm đến cô ấy trước.
Phùng Hạ hỏi: “Sao cô lại chắc chắn tôi sẽ nổi tiếng như vậy?”
Vô nghĩa! Tôi đọc qua nguyên tác rồi còn gì!
Thời Lê cười tít mắt: “Tôi tin cô. Từ khoảnh khắc nhìn thấy cô trong buổi thử kính hôm đó, tôi đã biết cô sẽ là Ảnh hậu tương lai!”
Câu nói đầy khí thế và chắc nịch ấy rõ ràng đã lay động Phùng Hạ. Ánh mắt cô ấy lóe lên điều gì đó, sau đó liền rút bút ra, ký xoẹt một cái tên mình lên bản hợp đồng.
Thời Lê thở phào nhẹ nhõm.
Ban đầu Phùng Hạ cứ nghĩ bộ web drama này đã có ê-kíp sản xuất bài bản, ai ngờ hiện tại chỉ có lèo tèo ba người, đến hồ sơ dự án còn chưa lập. Cô ấy lập tức có cảm giác như đang bước lên một con tàu không biết trôi về đâu. Nhưng chính sự tin tưởng tuyệt đối của Thời Lê, cộng thêm việc cô không hề tỏ ra tiểu thư kiêu căng, mà luôn khiêm tốn xin ý kiến, đã khiến Phùng Hạ vô cùng xúc động.
Hai người cùng bàn bạc rất lâu. Theo gợi ý của Phùng Hạ, Thời Lê quyết định xong đạo diễn, stylist và một phần dàn diễn viên. Ban đầu cô định bàn với Tạ Quảng Bạch để xin thêm kinh phí làm phim truyền hình cho chỉn chu hơn, nhưng sau khi Phùng Hạ nắm được tình hình, cô ấy lại cho rằng làm phim truyền hình sẽ bị ràng buộc bởi nhiều quy chuẩn, chi bằng cứ quay web drama cho linh hoạt.
Về phần kinh phí, Phùng Hạ cho rằng bấy nhiêu là đủ, thậm chí còn chủ động đề xuất giảm cát-xê của mình để có thể đầu tư nhiều hơn vào khâu đạo cụ.
“Làm phim chỉn chu hay cẩu thả, quan trọng nhất là đạo cụ.” Phùng Hạ nói: “Trang phục không cần quá hoa lệ, nhưng nhất định phải phù hợp với thân phận nhân vật. Đây là một bộ phim võ hiệp, nên từ vai chính đến dàn phụ đều không nên mặc đồ quá lòe loẹt, tránh đỏ choét hay vàng chóe, chất liệu cũng đừng quá sang trọng.”
Về quan điểm này, Thời Lê hoàn toàn đồng tình.
Tối hôm đó, Thời Lê chủ động nhắc lại chuyện này với Tạ Quảng Bạch, đưa danh sách tuyển chọn cho anh, nhờ anh giúp một tay, vì việc lập hồ sơ và thủ tục vẫn cần chính anh đứng ra làm.
Tạ Quảng Bạch trước giờ vẫn cho rằng chuyện này chẳng qua chỉ là trò đùa nhỏ của Thời Lê, nên hoàn toàn không để tâm. Nhưng bây giờ, khi nhìn thấy danh sách cô đưa ra, anh không khỏi có chút thay đổi cái nhìn. Trong danh sách có cả những gương mặt mới vô danh lẫn một vài tiền bối kỳ cựu trong giới, Tạ Quảng Bạch xem hồi lâu, cuối cùng gật đầu đồng ý.
Lúc này anh mới cảm thấy hình như bản thân đã đánh giá thấp người vợ này của mình.
Lại thấy Thời Lê ngồi đó kiêu ngạo, ra vẻ chờ khen ngợi, trông đến là buồn cười: “Em cũng có mắt nhìn đấy chứ.”
Thời Lê khiêm tốn đáp: “Đâu dám, sao sánh được một nửa ánh mắt của Tạ tiên sinh. Mắt nhìn của Tạ tiên sinh mới thật sự giỏi, mới tìm được người vợ có tài như em.”
Tạ Quảng Bạch lạnh nhạt nói: “Đó là do anh nhìn nhầm rồi.”
Thời Lê lập tức đáp lễ bằng một ánh mắt khinh thường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










