Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện, Tạ Quảng Bạch cũng vừa trở về.
Thời Lê nhanh chóng chạy đến nói với anh rằng mình đã quyết định sẽ ký hợp đồng với một biên kịch cho công ty của anh, ngày mai sẽ chính thức ký.
Tạ Quảng Bạch vừa tháo cà vạt vừa yên lặng nghe cô nói hết một hơi, chờ Thời Lê dừng lại, anh nhướng mày: “Chỉ vậy thôi à?”
Thời Lê gật đầu.
Tạ Quảng Bạch gật nhẹ, giọng thờ ơ nói: “Chỉ nhắc em một câu cho chắc ăn thôi. Dù chúng ta đã thỏa thuận từ trước là không can thiệp chuyện cá nhân của nhau, nhưng về sau em nên hạn chế sắp xếp mấy cậu tiểu bạch kiểm vào công ty. Nơi đó không phải công viên giải trí của em.”
Cái gì cơ?
Thời Lê chết lặng, toàn thân nóng ran như máu dồn hết lên đầu. Cô không nói một lời, càng nghĩ càng thấy nhục, cảm thấy lúc nãy mình còn lo lắng cho anh đúng là ngu ngốc hết mức. Cô bỏ cả cơm, quay người muốn bỏ đi.
Trước khi đi, cô giận đến mức cắn răng mắng lại một câu: “Lòng tốt bị xem như chó cắn!”
Tạ Quảng Bạch vừa phản ứng lại: “Khoan đã.”
“Không đợi!”
Thời Lê cắt ngang lời anh, hất tay ra, càng nghĩ càng ấm ức. Cô bước mạnh một bước về phía trước, định bụng phải cho anh thấy cái bóng lưng quyết tuyệt của mình.
"Bốp!"
Cô ôm trán, nước mắt lập tức trào ra, ngồi thụp xuống đất.
Phía sau vang lên giọng nói bất đắc dĩ của Tạ Quảng Bạch: “Lớn tướng rồi, đi đường cũng không nhìn hả? Ngay trước mặt là cả bức tường như vậy mà em cũng không thấy, mắt em mọc trên đỉnh đầu à?”
Lời thì chả dịu dàng gì, nhưng động tác của anh lại khác hẳn. Anh cũng ngồi xuống, đưa tay áp lên trán cô, nhẹ nhàng xoa.
Thời Lê đau đến hét lên: “Đau! Đau mà!”
Tạ Quảng Bạch rút tay lại, đứng dậy bước đi.
Thời Lê ngồi bệt dưới đất, nước mắt cứ thế lăn dài. Ôi trời ơi huhu!
Cô âm thầm mắng Tạ Quảng Bạch trong lòng, đã đáng ghét như thế, sao còn mang trên mình gương mặt nam thần làm gì, sao không hề có chút phẩm chất nam thần nào hết vậy! Nam thần gì mà đi vu oan cho cô bao nuôi trai trẻ! Thời Lê tự giác bỏ qua luôn sự thật là Tân Dược hoàn toàn không quen biết mình.
Tiếng bước chân dần dần đến gần. Thời Lê không ngẩng đầu, vẫn ngồi xổm sát tường, không thèm nhìn anh.
Trán cô bất ngờ dán lên một thứ gì đó vừa mềm vừa ấm, nhẹ nhàng lăn qua lại một vòng, là một quả trứng gà nóng.
Tạ Quảng Bạch vừa lăn trứng cho cô, vừa đưa giấy cho cô lau nước mắt: “Lớn từng này rồi, sao vẫn còn như con nít, đụng chuyện là khóc?”
Thời Lê không đáp.
Tạ Quảng Bạch nói tiếp: “Anh sai rồi, anh xin lỗi.”
Thời Lê sụt sịt mũi, Tạ Quảng Bạch lại rút thêm một tờ giấy, giúp cô lau khô nước mắt, giọng dịu đi thêm một chút: “Lúc nãy anh không nên nói em bao nuôi trai trẻ. Anh xin lỗi.”
Thời Lê lúc này mới ngước đôi mắt ngấn nước nhìn anh: “Còn một chuyện nữa.”
“Chuyện gì anh cũng đồng ý.” Nghĩ một chút, Tạ Quảng Bạch nhíu mày: “Trừ chuyện công việc.”
“Vậy thì hủy cái thỏa thuận ban đầu đi.”
Tạ Quảng Bạch nhất thời chưa kịp phản ứng: “Thỏa thuận nào cơ?”
Chưa kịp đợi cô trả lời, anh đã nói luôn: “Được.”
Không hề do dự.
Gương mặt anh ở ngay trước mặt, cà vạt đã nới lỏng, áo sơ mi trắng cũng bung hai nút trên, càng khiến anh trông quyến rũ hơn. Khuôn mặt ấy giống Tân Dược đến kỳ lạ, chính là hình mẫu nam thần mà cô thầm thương trộm nhớ suốt hơn hai năm.
Khoảng cách giữa hai người chưa tới mười lăm centimet.
Tạ Quảng Bạch nhìn cô với ánh mắt phức tạp: “Em lau máu mũi trước đi rồi nói tiếp.”
Thời Lê sững người, theo phản xạ cúi đầu. Cảm giác quen thuộc lại dâng lên, “bốp” một tiếng, máu mũi nhỏ xuống đất như một bông hoa đỏ nở rộ.
Cô lấy khăn giấy che miệng, lúng túng tìm lý do: “Chắc hồi nãy va vào tường mạnh quá nên mới chảy máu mũi.”
Tạ Quảng Bạch gật đầu phối hợp: “Ừ, đúng là chỉ có động tâm thật sự thì mới chảy máu mũi.”
“...”
Ai thèm động tâm với anh chứ, đồ tự luyến!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










