Chuyện duy nhất ba cô không làm theo ý là gả cô cho Tạ Quảng Bạch.
Thời Lê không hiểu nổi cách nghĩ của nguyên chủ. Tạ Quảng Bạch vừa có mặt mũi vừa có vóc dáng, vậy mà cô ta lại không biết trân trọng?
Nhưng nghĩ đến chuyện Thời Tử Linh bị tai tiếng nặng nề thế kia, Thời Lê lại thở dài thườn thượt.
Đã hưởng thụ tiền tài của người ta thì cũng phải chấp nhận tiếng xấu đi kèm thôi.
Giữa trưa, sau khi ăn xong, Thời Lê liền ngồi không yên.
Haizzz, làm người giàu thật là mệt mỏi quá đi.
Đến xế chiều, có người tìm cô.
“Quay phim à?” Thời Lê ngạc nhiên hỏi: “Anh ta nói mình là biên kịch? Thôi được, cho vào đi.”
Mẹ Trương dẫn người vào phòng khách, Thời Lê thì ngồi vò đầu bứt tai trước tủ quần áo trong phòng, mãi vẫn chưa quyết được nên thay bộ nào. Nghĩ một lúc lâu, cô quyết định khỏi đổi luôn.
Dù sao cũng chẳng phải khách quý gì.
“Tôi là Hạ Nãi.”
Cậu ta vội vàng đứng dậy, đẩy gọng kính, lúng túng nói: “Tôi chỉ tiện đường ghé qua, thật ngại quá.”
“Anh tìm tôi có chuyện gì à?”
Hạ Nãi bước lên vài bước, định bắt tay nhưng vừa nghĩ đến tay mình không sạch, sợ cô tiểu thư này chê bẩn nên lại rụt về. Cậu ta giới thiệu: “Tôi là biên kịch. Tôi nghe nói cô Thời định đầu tư làm phim truyền hình, nên tôi mang đến một kịch bản...”
“Xin lỗi.” Thời Lê cắt lời: “Tôi không có ý định quay phim nữa.”
Ánh mắt Hạ Nãi lập tức xịu xuống: “Nhưng tôi đảm bảo, đây là một kịch bản rất hay. Nếu cô chịu đầu tư, chắc chắn sẽ lời to.”
“Tôi không hứng thú kiếm tiền. Nếu anh từng nghe mấy lời đồn trên mạng thì chắc anh cũng biết, tôi vốn là kiểu không nghề ngỗng, ngoài việc tiêu tiền ra thì chẳng biết làm gì cả.”
Vừa nói, Thời Lê vừa rót hai ly nước. Hạ Nãi khom người cảm ơn rối rít, bộ dạng như được sủng ái mà lo sợ khiến Thời Lê cũng hơi thấy khó chịu.
Cậu ta trông đáng thương thật!
Thời Lê chợt mềm lòng, thở dài.
Bây giờ cô tiêu tiền của ba và Tạ Quảng Bạch, làm gì có tư cách giúp đỡ người ta?
“Cô đừng coi thường bản thân.” Hạ Nãi dè dặt nói: “Kịch bản này tôi mất hai năm để viết, nhưng không có đạo diễn nào chịu mua. Hôm nay tôi đến đây thật ra chỉ là muốn thử vận may thôi.”
Dù Thời Lê một mực từ chối, Hạ Nãi vẫn cố nhét hai trang đầu kịch bản vào tay cô, còn để lại số điện thoại, bảo nếu cô thay đổi ý thì cứ gọi cho anh ta.
Thời Lê cũng chẳng để tâm. Lúc về đến nhà, Tạ Quảng Bạch vẫn chưa quay lại, cô chán quá không biết làm gì nên lấy bản thảo ra đọc. Mới nhìn cái tiêu đề Phá Tân Cam, cô đã thấy quen quen.
Nhìn sang bên dưới, thấy ký tên: Hạ Nãi.
Lúc nghe tên thì chưa thấy gì lạ, nhưng khi nhìn rõ hai chữ đó, cả người cô khựng lại.
Thời Lê sực nhớ người này, chẳng phải chính là một biên kịch trong nguyên tác sao? Hồi trước cô còn cười ha hả kể với bạn cùng phòng rằng: “Này tao đang đọc một tiểu thuyết kỳ cục cực, có nhân vật tên là Hạ Nãi, đọc như "Xuống Sữa" vậy á!”
Nếu không nhầm thì chẳng bao lâu nữa, Hạ Nãi sẽ đến nhờ vả Tạ Minh Hoà, sau đó nhờ một bộ phim truyền hình mà vụt sáng, còn Phùng Hạ thì trở thành nữ chính nổi tiếng nhờ phim đó.
Còn bộ phim truyền hình sẽ làm mưa làm gió kia, hình như cũng chính là Phá Tân Cam.
Một cơ hội kiếm tiền rất tốt đang bày ra trước mắt, có nên làm hay không?
Đây chính là vấn đề mà Thời Lê đang trăn trở.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










