Thấy ánh mắt cô cũng nhìn vào đó, hệ thống lại chủ động giải thích cho cô: “Đó là hàm thiền có chút đặc biệt. Thông thường chủ nhân có thân phận tôn quý lúc chôn cất trong miệng sẽ ngậm ngọc, loại ngọc này được chạm trổ thành hình con ve. Lâu ngày, bên trong có khí. Khối ngọc hàm thiền này tốt hơn rất nhiều so với những loại thông thường.”
Vốn cô đang thấy hứng thú, nghe giải thích như thế, Ninh Mông lập tức mất hết hứng, cô dời mắt đi chỗ khác, cho dù đẹp đến mấy nhưng tưởng tượng đến nó ở trong miệng người chết hơn cả hàng trăm hàng ngàn năm, cả người cô liền thấy khó chịu.
Thời Thiện Cẩn trái lại rất bình tĩnh, ngón tay chỉ trên mặt đất, chưa ai kịp thấy được ông chỉ nơi nào, ông đã thu tay lại.
Ông không hỏi giá, mà lấy một thanh ngọc như ý trong người ra, sáng rực rỡ, trong nháy mắt đã thu hút ánh mắt mọi người xung quanh.
Ninh Mông cũng cảm thấy đẹp, hơn nữa cô thấy được làn khí quấn quanh thanh ngọc như ý, trong làn khí đó ba loại màu sắc mờ nhạt hiện ra, e là so với hàm thiền lúc nãy còn đặc biệt hơn.
Cô dời mắt về phía góc tối om.
Sau vài giây, nửa cánh tay vươn ra từ bên trong, hệt như cái xác khô, khô đến mức gập lại liền đứt đoạn, móng tay cũng rất dài.
Trông cực kỳ quái dị.
Sau đó cô thấy cái tay kia lắc lắc ngón trỏ và ngón giữa.
Ninh Mông cũng đoán ra e là nó không vừa lòng, cô có chút không hiểu được, ở đây bày ra hàm thiền thoạt nhìn còn thua kém xa thanh ngọc như ý, phải là thứ đồ tốt cỡ nào mới hơn giá của ngọc như ý chứ.
Gian này hàng hình như rất bất thường.
Mấy cái bóng xung quanh cũng vậy, thấy vị chủ tiệm kia xua tay, lại có tiếng hít thở, Ninh Mông đoán chỉ sợ đây là người, quỷ sao mà thở chứ.
Thời Thiện Cẩn nhìn thấy động tác của cái tay, biết là không ngang giá, thứ ông đưa ra vẫn có chút bình thường quá, cất ngọc như ý vào trong, lại móc ra một thứ.
Lần này, mấy cái bóng chung quanh đều phát ra âm thanh nhỏ.
Bọn họ chen thành một đoàn, ào ào tìm chỗ sát lại gần, muốn nhìn thứ trong tay ông.
Ninh Mông cũng ngó qua, phát hiện là một khối ngọc bàn long*.
*Bàn long: Rồng uốn lượn
Nói là bàn long, là vì cô thấy thân nó và cái đuôi ước chừng quấn thành chín vòng. Dù không rõ ràng lắm, nhưng có thể thấy được bên trong được chạm trổ vô cùng sinh động.
Ai đã học qua lịch sử đều biết, số chín ở thời vua chúa ngày xưa gia cực kỳ tôn quý, mà rồng rõ ràng là biểu tượng thay mặt đế vương.
Ngay cả hệ thống cũng không kìm được cất tiếng: “Thứ này tốt lắm đó…”
Ninh Mông bắt lấy cơ hội hỏi nó.
Hệ thống trả lời nói: “Ngọc bàn long như thế rất khó có được, thường thì rất hiếm có bàn long cuộn thành chín vòng, hơn nữa cô nhìn kỹ, lại là tám vòng. Số chẵn âm, số lẻ dương, khối ngọc bàn long này âm dương đều có, tự nó đã là sự tồn tại mâu thuẫn, cực kỳ cực kỳ hiếm gặp……”
Ninh Mông híp mắt nhìn, thật kinh ngạc, lúc nãy vẫn là chín vòng giờ đã biến thành tám vòng, cô lại nhắm rồi mở mắt ra, lại thấy thành chín vòng.
Hèn gì mấy cái bóng xung quanh đây khoa trương đến thế, hóa ra khối ngọc thần kỳ như vậy.
Thời Thiện Cẩn đưa khối ngọc qua, cánh tay khô cằn kia lấy vào.
Đợi một lát, cánh tay khô kia đưa ra một món khác, kích thước món đó nhỏ như móng tay, đặt trong lòng bàn tay thì chẳng thấy được chút màu sắc nào.
Ninh Mông không thấy rõ đó là cái gì.
Thời Thiện Cẩn nhận lấy cất xong xuôi, rồi ông nhìn về cô ý bảo có thể rời đi rồi.
Ninh Mông nhanh chân kéo tay Thời Thích đi theo ông ta, trước khi đi khỏi cô quay đầu lại, gian hàng kia đã bị mấy cái bóng vây quanh, có lẽ đang đổi thứ đó.
Đúng là đáng sợ mà.
Nhưng đổi được đồ thì tốt rồi, ít nhất không xảy ra chuyện gì.
Ba thế hệ bà bác cháu tiếp tục đi về phía trước, bước chân họ đều nhẹ nhàng hơn rất nhiều, nhưng rồi họ dừng lại ở một gian hàng trước mặt.
Bên đây cũng không ít cái bóng vây quanh, chen từ giữa đường chen vào trong, nếu chúng không tránh ra thì bọn họ cũng không đi được.
Lui về phía sau vài bước lại nhìn thấy được một ít hình ảnh bên trong.
Phía trước quầy hàng có một vòng cung, trong vòng cung có một cái bóng đang đứng, quần chúng đứng vây quanh xem đều cách anh ta một khoảng.
Cái bóng kia không biết nghe hay nhìn thấy gì, nó vô cùng tức giận, lập tức vung tay hất đổ toàn bộ đồ trên quầy hàng, phát ra tiếng động không nhỏ, thu hút một vài ánh mắt.
Người này có lẽ là con người.
Ninh Mông nghĩ thầm, cô còn chưa kịp nghĩ tiếp thì đã thấy trong bóng tối đột nhiên vươn ra một cái đầu, trực tiếp cắn người nọ.
Những người vốn đang đứng trước gian hàng nhanh chóng lùi lại mười mấy bước, chỉ để lại mấy cái bóng, hưng phấn nhìn cảnh tượng này, hẳn là không phải người.
Cảnh tượng quá mức thê thảm, Ninh Mông thiếu chút nữa nôn ra, liền quay đầu đi.
Cô không thấy được cảnh kế tiếp, bên kia cái miệng há rộng ra, nuốt từ phần đầu trở xuống, cứ như vậy nuốt xuống toàn bộ người đang giãy giụa kia, xong xuôi lại trốn vào trong bóng tối.
Thời Thiện Cẩn nhìn mà nhíu mày.
Người này vận khí không tốt, đụng phải con ác quỷ đó vốn nổi tiếng ăn thịt người, ngoại trừ một vài người có năng lực mang theo dị bảo, người bình thường căn bản sẽ không đến gần nó, người này cũng to gan quá rồi.
Nghề này của bọn họ cần phải có trái tim sắt đá, tuy trong lòng Thời Thiện Cẩn không hài nhưng sau đó ông cũng dời tầm mắt đi, tiếp tục đi về phía trước.
“Ta giàu to rồi! Ta giàu to rồi!”
“Ha ha ha ha ha đêm nay sao có nhiều tên ngốc to con vậy chứ!”
Họ mới đi chưa được mấy bước, bên cạnh truyền đến tiếng reo đè nén, kìm nén sự phấn khích.
Ninh Mông quay đầu nhìn, là gian hàng bán hoa lúc trước, bây giờ trên đòn gánh ông ta chỉ có hai cái giỏ trống không. Hiển nhiên ông ta rất vui vẻ, đi đường cứ như đạp gió, cái giỏ trống không đung đa đung đưa, chỉ chốc lát sau đã đi vào trong bóng tối trước mặt bọn họ.
Cô luôn cảm thấy sẽ rất khó để ông ấy thoát ra.
Càng đi về phía trước, quầy hàng càng ít đi, cuối cùng đến khi họ đứng trước khoảng bóng tối, đến một quầy cũng chẳng còn.
Thời Thích nhỏ giọng hỏi: “Vì sao lúc nãy không ai nói chuyện hết vậy ạ?”
Cậu sớm đã tò mò, dọc theo đường đi chẳng có tiếng nói chuyện, khi trước lúc cậu chưa đến nhà họ Thời đã từng đến chợ bán thức ăn, nơi đó ồn ào bàn tán đủ thứ, đâu đâu cũng có tiếng trò chuyện, hay là do quỷ không biết nói chuyện?
Thấy cậu chủ động hỏi chuyện, trên mặt Thời Thiện Cẩn nở nụ cười nhàn nhạt, nói: “Nghiêm túc mà nói thì không thể nói chuyện, bởi vì có đôi khi sẽ gặp phải ác quỷ, phòng xảy ra bất trắc thôi.”
Hiện tại phải đi về, nói vài lời cũng không vấn đề gì.
Ông lại bổ sung: “Như hồi nãy hỏi giá, cũng chỉ khi đối phương là người mới có thể trả lời. Nhưng có vài con quỷ không muốn truy xét cái gì, nó cũng sẽ không vạch trần, dù sao bọn nó cũng cần mua đồ từ con người.”
Ví dụ như ở đây có rất nhiều tên trộm mộ bán hàng, bán còn chạy hơn so với chợ đen.
Bởi vì không chỉ có người muốn mua đồ mà quỷ cũng muốn, đặc biệt là mấy con quỷ tầm thường, nếu mấy tên trộm mộ trộm được mấy đồ của vương thất quý tộc, quỷ dĩ nhiên là sẽ mong muốn được sở hữu.
Đương nhiên, quỷ tập không phải là nơi mà ai cũng vào được, vào đây trước hết thì đã có một nhóm người nộp mạng, mà người đã vào được rồi đương nhiên cấp bậc cũng chẳng thấp.
Hôm nay xem như họ số đỏ, mang được thứ cũng đủ thỏa mãn mong muốn "người" kia, nếu không hôm nay e là chẳng trao đổi được gì.
Thời Thiện Cẩn cũng thở dài một tiếng.
"Người" kia là do trước đây bố dẫn ông đến gặp, tuy ông chưa tiếp xúc gần, nhưng cũng có quen biết.
Nghiêm túc mà nói cũng chẳng tính là người, không phải người cũng chẳng phải quỷ, mưu cầu lợi ích cực đoan, cả đời đều sống trên lưỡi dao, không chừng một ngày nào đó sẽ bỏ mạng.
Nhưng chỉ cần ông ta đến chợ quỷ, mọi thứ trong tay ông đều bán được hết sạch, rất nhiều người muốn tranh đoạt, đây cũng là một loại năng lực.
Xem như bọn họ đều có được thứ mình cần, ông cần thứ khai mở mắt âm dương, người kia cần vật bảo mệnh, may mắn hôm nay ông mang theo khối ngọc bàn long, không thì chưa chắc đã đổi được.
Thời Thiện Cẩn xoa xoa đầu cậu, “Được rồi, có thể ra ngoài rồi. Cứ đi thẳng là được. Sau khi rời khỏi đây đứng tại chỗ đợi.”
Ninh Mông lo thon thót, sợ gặp lại tình cảnh lúc đầu đến đây, đến giờ cô vẫn còn ám ảnh với gương mặt kia.
Cách đi ra và đi vào quỷ tập trái lại không giống nhau, đi thẳng ra bên ngoài chính là nghĩa địa. Bên ngoài trời vẫn còn tối, so với khi đến gần như không có gì khác biệt.
Ba người đang đi về, phía sau đột nhiên vang lên một tiếng thét chói tai.
Ninh Mông nghe tiếng có hơi quen.
Cô chưa kịp quay đầu lại thì một cái bóng đã chạy qua trước mắt, gào lên một tiếng rồi vụt mất ngay phía trước, ai không biết còn cho là phía sau nó có quỷ đuổi theo.
Lúc gần ra nghĩa địa, cô liếc mắt vào bên trong.
Không ngờ thấy được trước những ngôi mộ cách đó không xa có đặt một bó hoa, đặt ngay trước bia mộ, giống như là có người cúng bái.
Chính là bó hoa mà ngay từ ban đầu cô đã nhìn thấy người kia bán.
Cô chỉ cảm thấy lông tơ dựng đứng, ý tứ quá rõ ràng, mấy người mua hoa kia rõ ràng là quỷ trong mộ…
Thời Thiện Cẩn phát hiện điểm khác thường, quay đầu nói: “Mẹ, đừng nghĩ lung tung, chúng ta mau trở về thôi.”
Tài xế vẫn còn chờ trong xe, đang ngủ, Ninh Mông nhìn mà không khỏi ngưỡng mộ anh ta, tính tình cũng vô tư thật đấy, ở ngoài nghĩa địa mà vẫn ngủ ngon lành được.
Thời Thiện Cẩn gõ gõ cửa sổ.
Tài xế bật mình tỉnh dậy, tỉnh táo lại, nhanh chóng xuống xe mở cửa: “Thưa cậu cả, thưa bà.”
“Quay về.”
Đường đi về hình như nhanh hơn nhiều so với lúc đến, lúc trời ửng sáng, xe đã dừng trước cửa nhà họ Thời.
Thời Thích ở hàng ghế sau co lại ngủ thiếp đi, đầu cậu gối lên trên đùi Ninh Mông, cuộn tròn ngủ ngon lành.
Xe vừa dừng lại thì cậu liền tỉnh.
Cậu mơ màng mở mắt, vẫn còn đang trong cơn ngái ngủ, nhìn cực kỳ đáng yêu, khiến Ninh Mông yêu thích không buông tay, bóp mặt cậu mấy lần, để lại vài vết đỏ trên má.
Thời Thích chẹp miệng.
Ninh Mông kéo cậu qua ôm vào lòng, cười đến đáng sợ: “Ôi cháu trai cả của bà, vẫn chưa tỉnh ngủ hả, ngủ thêm một lát cũng không sao đâu cháu.”
Thời Thích lập tức tỉnh ngủ. Cậu ngượng ngùng nói: “Bà nội, con tỉnh rồi, không cần ngủ nữa ạ.”
Ninh Mông buông cậu ra, tiếc nuối nói: “Được rồi, thế thì cùng nội về nhà thôi.”
Thời Thiện Cẩn đứng ở đó cũng không ngăn cản, chỉ đang bảo người đưa bà cháu về tòa nhà nhỏ trước rồi dặn dò: “Ngày mai còn phải đến chỗ con nữa. Mẹ, người cũng đừng đến, nghỉ ngơi cho tốt đi.”
Ninh Mông bị ghét bỏ thở dài trong lòng.
Thân thể cô hiện tại là của một bà lão, nếu đổi lại cô là Thời Thiện Cẩn, cũng sẽ không để một bà cụ chạy loạn, bởi rất dễ xảy ra chuyện.
Cũng may, chuyến đi này cũng diễn ra suôn sẻ.
“Ôi, cái lưng của tôi.” Vừa mới nghĩ đến suôn sẻ, Ninh Mông đã không nhịn được than thở.
Lúc nãy cô vừa thả lỏng cơ thể, cả người như rã rời, nhất là xương cốt trên người.
Thời Thiện Cẩn duỗi tay bóp cho cô, sức lực vừa phải, hết sức thoải mái.
Mặt mày Ninh Mông thư giãn, mấy lớp nếp nhăn trên mặt cũng giảm bớt, chỉ được vài ngón tay ông xoa bóp mà cảm giác giống như được massage, toàn thân khác hẳn.
Thời Thích đứng ở một bên, có đôi khi sẽ đi nhìn vào lồng ngực Thiện Cẩn, nhưng không nhìn thấy được, cậu biết ở đó có thứ mà bác cả đổi về, ở quỷ tập căn bản cậu chưa thấy rõ.
Thứ đó có thể khiến cậu có mắt âm dương.
Cậu không khỏi nghĩ đến việc xảy ra cách đây không lâu, khi cậu bắt được nữ quỷ, là dựa vào chỉ dẫn của bác cả, còn có một lần bỗng nhìn thấy cơ thể bà nội đột nhiên trở nên mơ hồ, có lẽ đến lúc đó sẽ nhìn thấy thứ gì đó khác lạ.
Lúc Ninh Mông được đấm bóp thoải mái, cúi đầu thấy gương mặt đang cau lại của Thời Thích, nửa muốn cười nửa lại không vui, phong phú hệt như biểu tượng cảm xúc vậy.
Cô hỏi: “Nghĩ gì thế?”
Thời Thích nghiêm túc trả lời: “Làm sao để nuôi bà nội ạ!”
“…” Đây thật sự đúng là một ý nghĩ tốt đấy.
Ninh Mông lập tức bật cười, có thể giác ngộ thế này, về sau cô sẽ không sợ gì nữa.
“Vậy bà dựa vào cháu, cháu nuôi bà nhé.”
Cô véo véo gương mặt mềm mại của cậu nhóc, xúc cảm so với làn da thô ráp của cô bây giờ đúng là một trên trời một dưới đất, đúng là khiến người ta đau lòng mà.
Nghe vậy, Thời Thích cong khóe môi, lộ ra nụ cười nhỏ.
Lúc bà nội bảo không sao đâu.
Rõ ràng tay bà đều đang run lên.
Dường như có một từ hình dung dáng vẻ này của bà nội...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)