◎Đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào nàng◎
Người trong phủ Quốc công nghe nói Giang Nhuyễn muốn đi dự tiệc, ban đầu đều không tán thành, nhưng rốt cuộc vẫn không khuyên nổi nàng, đành phải chiều theo ý nàng.
Ngày tháng trôi qua thật nhanh, chớp mắt đã đến ngày Trung thu.
Đêm hôm trước, trong đầu Giang Nhuyễn cứ mãi nghĩ đến Cố Yếm Chi, mãi đến nửa đêm mới chợp mắt được, ngủ không ngon giấc, thế nên sáng sớm đã bị Tri Hạ và Phẩm Đông gọi dậy, nàng mơ màng mặc cho hai người họ sửa soạn.
“Tiểu thư, người muốn mặc bộ váy áo màu hồng phấn, hay là bộ màu xanh thiên thủy này ạ?”
Mí mắt Giang Nhuyễn cứ díp lại, nàng liếc qua một cái, cũng chẳng nhìn kỹ mà tùy tiện chỉ vào một bộ.
Tiếp đó, hai người họ giúp nàng thay váy áo, rồi lại bận rộn trang điểm một hồi lâu.
“Tiểu thư thật là có nhan sắc, chỉ cần điểm tô nhẹ nhàng thôi đã xinh đẹp thế này rồi.”
Giang Nhuyễn nghe vậy, sực nhớ tới lần trước xuyên thành Vân Họa, đến tận lúc chết cũng chẳng biết mặt mũi ra sao. Nói thật, nàng cũng có chút tò mò, bèn mở mắt nhìn vào gương đồng.
Vừa nhìn một cái, đồng tử của Giang Nhuyễn khẽ co rụt lại.
Thiếu nữ trong gương phấn phủ nhẹ nhàng, đôi mày liễu thanh mảnh như sương khói, dung mạo thanh tao thoát tục, đôi mắt sáng như sao lấp lánh ý cười.
Nàng kinh ngạc không phải vì vẻ đẹp của thiếu nữ trong gương, mà bởi vì đây rõ ràng chính là dáng vẻ của nàng hồi còn học cấp ba!
Dưới lớp áo, khuôn ngực đầy đặn, căng tròn, thấp xuống chút nữa là vòng eo thon gọn, mảnh mai vừa một vòng tay ôm.
Chỉ là sau này nàng làm streamer nhỏ, ngày nào cũng thức đêm phát sóng trực tiếp, trước khi ngủ còn mải xem video, chẳng mấy khi được ngủ đủ giấc để chăm sóc nhan sắc, nên mới bị tàn phá không còn xinh đẹp như thế này nữa mà thôi.
Hệ thống không biết đã online từ lúc nào, đúng lúc lên tiếng: [Trong thế giới tiểu thuyết này, cơ thể và diện mạo được sử dụng chính là của bản thân cô, tôi đã xóa bỏ ký ức của họ từ trước, trong trí nhớ của họ, cô vốn dĩ trông như thế này.]
Giang Nhuyễn: [Vậy còn Vân Họa lúc trước...]
Hệ thống: [Cô không cần lo lắng, thời gian sau khi cô chết càng lâu, ký ức của những người trong thế giới tiểu thuyết về cô sẽ càng mờ nhạt, cuối cùng họ chỉ nhớ có sự tồn tại của cô, chứ không nhớ rõ khuôn mặt của cô nữa.]
Nói xong những lời này, hệ thống lại offline đúng giờ.
Giang Nhuyễn cảm thấy cách làm này của hệ thống khá tốt.
Ít nhất thì khi nam thần nhìn nàng, là đang nhìn thấy dáng vẻ thực sự của nàng, chứ không phải nhìn khuôn mặt của người khác.
Ít ra cũng không thấy khó chịu.
Tuy ở Đại Mạc việc nam nữ giữ khoảng cách không quá khắt khe, nhưng một số quan niệm đã thâm căn cố đế, tiểu thư khuê các hầu hết đều điềm đạm nhã nhặn.
Tri Hạ vừa nhìn thấy vóc dáng của tiểu thư nhà mình sau khi tháo băng nịt ngực, cũng không nhịn được mà đỏ bừng mặt.
Nàng ấy quạt quạt cho bớt nóng: “Tiểu thư chắc vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn rồi, người hầu ở cổng vừa mới vào thông báo một lần, xe ngựa đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ chờ tiểu thư thôi ạ.”
“Vậy thì đi thôi.” Giang Nhuyễn đứng dậy.
Hai ngày nay nàng ngoan ngoãn uống không ít thuốc, bệnh phong hàn đã khỏi được phân nửa, nhưng vẫn chưa dứt hẳn, thỉnh thoảng còn ho khan, Phẩm Đông nhất quyết bắt nàng khoác thêm một chiếc áo choàng dày dặn.
Giang Nhuyễn ngồi trong xe ngựa, nghĩ đến lát nữa với thân phận hiện tại nhất định phải gặp Tiêu Hoàng hậu, nàng lại thấy hơi đau đầu.
Hơn nữa...
Trong thế giới tiểu thuyết đã bốn năm trôi qua, không biết nam thần thế nào rồi.
Chỉ hy vọng cái chết của nàng lúc đó không gây đả kích quá lớn đối với hắn.
Trong lúc suy nghĩ miên man, xe đã đến cổng cung.
Phẩm Đông đỡ Giang Nhuyễn xuống xe, đưa cung bài và thiếp mời cho thị vệ canh cổng, thị vệ kiểm tra xong liền cúi người cho đi.
Mới đi được vài bước, Tri Hạ đã nói nhỏ bên tai nàng: “Tiểu thư xem kìa, là Như Mặc cô nương bên cạnh nương nương.”
Giang Nhuyễn ngước mắt nhìn, chỉ thấy trên đường cung, Như Mặc đã đứng đó đợi từ lâu.
“Tiểu thư, nương nương nói đã lâu không gặp tiểu thư nên trong lòng rất nhớ, sai nô tỳ tới dẫn người qua đó.”
Mới đó mà đã bốn năm trôi qua, khuôn mặt của Như Mặc so với bốn năm trước không có gì thay đổi.
Chỉ là trông nàng ta ngày càng trưởng thành và điềm đạm hơn mà thôi.
Trong lòng Giang Nhuyễn không khỏi có chút phức tạp, nàng liếc nhìn Như Mặc một cái: “Làm phiền Như Mặc cô nương rồi.”
Thân phận của Tiêu Thanh Dao chỉ là tiểu thư khuê các, không có cáo mệnh, vào cung cũng không thể mang theo Tri Hạ và những người khác, đành để hai nha đầu ở lại xe ngựa chờ đợi.
Được Như Mặc dẫn đường, chẳng mấy chốc đã đến Dực Khôn Cung.
Tri Hạ và Phẩm Đông không được vào trong, chỉ có thể đứng đợi ở ngoài cung.
Tầm mắt Giang Nhuyễn lướt qua cung điện quen thuộc, nhìn về phía gian phòng phụ bên tay phải.
Nghĩ lại, lần trước nàng còn ngủ ở đó hai đêm, rồi sau đó nhanh chóng “bay màu”.
Bước chân vào Dực Khôn Cung, Giang Nhuyễn liền ngửi thấy mùi trầm hương quen thuộc, y hệt như bốn năm trước.
“Hoàng hậu nương nương, Tiêu tiểu thư tới rồi ạ.”
Giang Nhuyễn thu lại tâm trí, cúi đầu cung kính hành lễ: “Thần nữ kiến tham nương nương.”
“Đứa trẻ này, lần trước chẳng phải bổn cung đã nói với con rồi sao, chỉ có hai người chúng ta thì gọi cô mẫu là được, dù sao cũng không có người ngoài.” Tiêu Hoàng hậu bảo nàng miễn lễ, trên mặt nở nụ cười hiền từ, nói xong lại ban chỗ ngồi.
“Tạ cô mẫu.”
Các cung tỳ vội vàng mang ghế gấm tới, đỡ Giang Nhuyễn ngồi xuống, lại rót trà cho nàng.
Giang Nhuyễn bưng chén trà, chỉ khẽ chạm môi vào chứ không uống.
Kể từ sau lần uống ly rượu độc kia, bây giờ cứ nhìn thấy đồ Tiêu Hoàng hậu ban cho là trong lòng nàng lại thấy rờn rợn.
Dù biết trà này chắc chắn không có độc, nhưng nàng vẫn bị ám ảnh tâm lý.
Tiêu Hoàng hậu nhận ra sự khác lạ của nàng hôm nay, trong ánh mắt thoáng hiện lên vài phần kinh ngạc vì nhan sắc của nàng.
Dẫu sao cũng là Hoàng hậu, chỉ trong chốc lát bà ta đã nén lại cảm xúc, cũng không hỏi tại sao nàng lại thay đổi lớn đến thế.
“Phụ thân và mẫu thân con thế nào?”
Giang Nhuyễn cúi đầu đúng lúc: “Thưa cô mẫu, phụ thân và mẫu thân ở nhà mọi sự đều tốt, cũng nhờ con gửi lời hỏi thăm sức khỏe tới cô mẫu.”
Tiêu Hoàng hậu nghe vậy mỉm cười, giọng điệu hòa nhã, đúng mực một người trưởng bối đang quan tâm con cháu: “Mọi sự đều tốt là được rồi, đứa trẻ này càng lớn càng xinh đẹp, thanh tú ra.”
Nếu không phải Giang Nhuyễn từng tận mắt chứng kiến bộ mặt thâm độc của bà ta, chắc chắn đã bị vẻ hiền từ này đánh lừa rồi.
Phải biết rằng lần đầu tiên xuyên vào đây, nàng còn chẳng sống nổi quá bảy ngày.
Giang Nhuyễn khẽ nhếch môi, cười nhưng không chạm tới đáy mắt.
Tiêu Hoàng hậu thấy vậy liền nhíu mày: “Dao Nhi hôm nay làm sao thế, sao cứ như đang để tâm trí ở đâu vậy?”
“Chắc là do hai ngày trước bị rơi xuống nước, nhiễm phong hàn, nên tinh thần không được tốt lắm ạ.” Nói xong, Giang Nhuyễn che miệng khẽ ho vài tiếng.
Chuyện này Tiêu Hoàng hậu quả thực có nghe nói qua.
Bà ta đang định nói thêm vài câu khách sáo dặn dò giữ gìn sức khỏe, thì đúng lúc này, tổng quản thái giám bước vào bẩm báo: “Nương nương, sắp đến giờ rồi, văn võ bá quan đều đã tề tựu đông đủ.”
Tiêu Hoàng hậu nghe vậy liền đứng dậy, vỗ vỗ lên tay Giang Nhuyễn.
“Nếu đã vậy, Dao Nhi cùng đi với bổn cung đi.”
“Vâng.” Giang Nhuyễn cũng không dám rút tay lại, đứng dậy vâng lời, dìu Tiêu Hoàng hậu đi ra ngoài.
Khi đi tới bên ngoài điện tổ chức yến tiệc hôm nay, thái giám đúng lúc hô to xướng lễ.
“Hoàng hậu nương nương giá đáo!”
Các đại thần vốn đang ồn ào lập tức im lặng, đồng thanh hô: “Tham kiến Hoàng hậu nương nương.”
Giang Nhuyễn dìu Tiêu Hoàng hậu đi vào, vì thế không ít người đổ dồn ánh mắt lên người nàng, khiến nàng cảm thấy vô cùng khó chịu.
Có một ánh mắt mang theo sự kinh ngạc pha lẫn chút dò xét lỗ mãng, vô cùng nóng bỏng.
Giang Nhuyễn không nhịn được mà cau mày, ngước mắt nhìn lên nhưng lại không phát hiện ra điều gì bất thường.
Tiêu Hoàng hậu khẽ phất ống tay áo cho phép mọi người miễn lễ, rồi đi thẳng lên vị trí cao nhất trong điện.
Không cần bà ta phải dặn dò thêm gì, ngay khoảnh khắc sau, một cung nữ lanh lợi đã tiến lại gần, dẫn Giang Nhuyễn vào chỗ ngồi.
Đây là cháu gái của Hoàng hậu nương nương, đương nhiên phải hầu hạ thật tốt.
Đại Mạc chuộng võ, địa vị của nữ tử không hề thấp, vì thế không phân chia khu vực nam nữ ngồi riêng biệt.
Việc tìm Cố Yếm Chi cũng không quá rắc rối, ít nhất là không chia ra nội điện và ngoại điện, không cần phải chạy đôn chạy đáo.
Giang Nhuyễn nhìn quanh một lượt, vẫn không thấy bóng dáng Cố Yếm Chi đâu, ngược lại thấy Cửu hoàng tử – người mà nàng từng có lần đụng độ trước đây.
Hắn ta thay đổi cũng không quá nhiều, chỉ từ một cậu bé tám chín tuổi trở thành một thiếu niên mười hai mười ba tuổi mà thôi.
Nhưng phải công nhận rằng, dung mạo của Tiêu Hoàng hậu rất đẹp, Cửu hoàng tử rõ ràng là được thừa hưởng không ít, cũng được coi là một thiếu niên khôi ngô.
Nhưng Giang Nhuyễn đã nhìn thấy người hợp gu thẩm mỹ của nàng nhất là Cố Yếm Chi, nên dù Cửu hoàng tử ở hiện đại cũng là một mỹ nam nhỏ, nhưng lại không đúng sở thích của nàng.
Ngay lúc đó, phía cửa cung lại truyền đến tiếng xướng lễ của thái giám, giọng nói the thé chói tai vô cùng.
“Bệ hạ giá đáo, Bát hoàng tử giá đáo.”
Giang Nhuyễn nghe thấy vậy liền ngẩn người.
Nguyên Đế, đi cùng với Cố Yếm Chi sao?
Có thật không vậy?
Phải biết rằng trong nguyên tác, Nguyên Đế vô cùng ghét bỏ Cố Yếm Chi, coi hắn là nỗi nhục nhã của thời kỳ Đại Mạc suy yếu, buộc phải cưới công chúa cầu thân về làm hậu.
Trong lòng tuy đang mải suy nghĩ, nhưng Giang Nhuyễn cũng không quên đứng dậy hành lễ theo mọi người.
Hắn chỉ cần đứng ở đó thôi cũng khiến người ta nảy sinh lòng kính sợ.
Giang Nhuyễn đang mải cảm thán, bỗng thấy Cố Yếm Chi hơi nghiêng đầu, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào nàng.
Nhìn trộm bị bắt quả tang rồi...
Giang Nhuyễn biết rõ lúc này mình nên dời mắt đi coi như không có chuyện gì xảy ra, nhưng nàng lại không nỡ không nhìn hắn, nhất thời hai người cứ thế nhìn nhau trân trân.
May mà Cố Yếm Chi chỉ nhìn nàng một thoáng, ngay sau đó liền cúi người hành lễ với vị trí cao nhất: “Phụ hoàng, mẫu hậu.”
Lúc này văn võ bá quan đều có mặt, Tiêu Hoàng hậu nén lại sự ghét bỏ trong mắt, mỉm cười hiền hậu gật đầu: “Hoàng nhi đến rồi.”
Nguyên Đế liếc nhìn hắn, trong mắt không nhìn ra cảm xúc gì, cũng gật đầu ra hiệu miễn lễ.
Ngay sau đó, có cung nhân dẫn Cố Yếm Chi vào chỗ ngồi.
Thật trùng hợp, vị trí của các hoàng tử nằm ngay đối diện xéo với Giang Nhuyễn, còn chỗ ngồi của Cố Yếm Chi thì đúng ngay trước mặt nàng.
Cũng nhờ ơn của Tiêu Hoàng hậu, là cháu gái duy nhất của bà ta, thân phận tôn quý hơn nữ nhi của các triều thần khác, nên chỗ ngồi của nàng mới được ưu tiên ở phía trước như vậy.
Vừa lúc cung nhân bên cạnh rót trà xong, Cố Yếm Chi cầm chén trà lên, đưa lên môi nhấp một ngụm nhỏ.
Giang Nhuyễn tinh mắt nhận ra, trong khi các vị công tử, đại thần khác đều có cung tỳ hầu hạ, thì bên cạnh Cố Yếm Chi lại là một thái giám.
Vị thái giám đó trông nàng thấy hơi quen mắt.
Cố gắng nhớ lại, cuối cùng Giang Nhuyễn cũng nhận ra.
Chẳng phải đó chính là tiểu thái giám đã khuyên Cố Yếm Chi quay về Lãnh Cung để tránh bị phạt vào cái lần nàng chết đó sao?
Tiểu thái giám đó là người khá tốt.
Xem ra, hắn ta đã ở bên cạnh hắn được một thời gian rồi.
Giang Nhuyễn hỏi hệ thống trong đầu: [Không đúng chứ, sao Cố Yếm Chi bây giờ đã có thể đứng cạnh Nguyên Đế rồi, ta nhớ là phải mất hai ba năm nữa kia mà?]
Hệ thống: [Cô nên biết rằng, mẫu thân của Cố Yếm Chi đã để lại thế lực cho hắn, cái chết của cô đã kích động hắn, hắn không muốn nhẫn nhịn thêm nữa, nên một số thủ đoạn đã được thực hiện sớm hơn. Hiện giờ Nguyên Đế cũng buộc phải kiêng dè hắn, vừa ghét hắn lại vừa không trừ khử được hắn.]
Cái chết của nàng gây đả kích lớn cho hắn sao?
Giang Nhuyễn nhíu mày: [Sớm hơn sao?]
Hệ thống: [Đúng vậy, nhưng cũng may là tuyến nội dung của nam nữ chính không bị ảnh hưởng, chỉ tác động đến tuyến phụ của Cố Yếm Chi mà thôi.]
Giang Nhuyễn hơi yên tâm, không bị ảnh hưởng là tốt rồi.
Lúc này mọi người cũng đã đến đông đủ, Nguyên Đế trên cao phất ống tay áo, đại thái giám ngự tiền thấy vậy liền vội vàng hô to xướng lễ.
Bỗng nhiên có một giọng nam vang lên:
“Hôm nay là tết Thượng Nguyên, văn võ bá quan Đại Mạc đều có mặt, thái bình thịnh thế như hiện nay không thể thiếu công lao của các vị khanh gia, nhi thần nghĩ tới đây, nên đặc biệt chuẩn bị một tiết mục nhỏ để góp vui.”
Mọi người không nhịn được mà ngước mắt nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy người đó đang ngồi ở một vị trí không mấy nổi bật trong góc của các hoàng tử.
Giang Nhuyễn cũng theo tầm mắt của mọi người nhìn qua, thấy người đó khoảng chừng hơn hai mươi tuổi, diện mạo trông cũng khá bình thường.
Nàng đảo mắt suy nghĩ.
Chắc hẳn đây chính là Ngũ hoàng tử do cung nữ sinh ra rồi.
Vị này cũng khá thảm, rõ ràng không có mệnh làm hoàng đế nhưng lại cứ ham hố vị trí đó, cuối cùng đắc tội với Cửu hoàng tử, kết cục chết rất thê thảm.
Nhìn tình hình hiện tại, e là lại sắp gây chuyện rồi đây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

