Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mầm mống tình đầu của cậu học sinh Trương Huy còn chưa kịp nhú đã héo tàn.
Cây kem cà phê đắng dở dang trong tay bị cậu ta trút giận ném mạnh vào thùng rác.
Còn ăn cái thứ cà phê đắng nghét gì nữa, cuộc đời này có bao nhiêu chuyện còn đắng hơn cà phê gấp bội ấy chứ! Ô ô!
Bên kia dưới bóng cây dương, Ninh Chi và Diêu Thanh Thanh đánh cầu lông đến mệt nhoài.
Hai người trải một tờ giấy ăn lên bồn hoa, ngồi sát lại nhau.
"Chi Chi cậu xem mấy bạn nam trên xà đơn kia kìa, vừa nãy bọn mình chơi cầu lông, mắt họ cứ dán chặt vào người cậu luôn."
Ninh Chi nghe thấy bạn nói, liếc mắt nhìn về phía xà đơn, quả thật thấy mấy bạn nam đang nhìn.
Nhưng cô cũng không mấy để ý, ở nơi công cộng, người khác nhìn cô, cô cũng chẳng quản được.
Giọng Diêu Thanh Thanh lại lộ vẻ phấn khích: "Tớ với cậu cá, lát nữa chắc chắn có người muốn đến xin WeChat với số điện thoại của cậu cho xem."
Ninh Chi khẽ nhíu mày.
Cô hoàn toàn không thích có người tìm cách làm quen mình, mỗi lần từ chối, vừa phải để ý đến sĩ diện của đối phương, lại vừa phải thể hiện rõ quyết tâm của mình, thật sự rất tốn tâm tổn trí.
Thấy vẻ mặt cô như vậy, Diêu Thanh Thanh lại thấy vui vẻ.
Đừng nhìn cô bạn thân này tính tình hiền lành mềm mỏng, gặp ai cũng nở nụ cười ngọt ngào, chẳng hề lạnh lùng chút nào.
Nhưng trên thực tế, siêu, cấp, khó, cua!
Mới vào cấp ba không lâu, Ninh Chi đã bị hot boy của trường để ý, ngày hôm sau liền đủ kiểu nhét quà vào hộc bàn cô.
Cậu hot boy đó nhà giàu, theo đuổi người cũng rất "có gu", chocolate tặng là hàng nhập khẩu, vòng cổ tặng là của Tiffany.
Khiến đám nữ sinh trong lớp ngưỡng mộ hết lời. Ninh Chi lại chẳng nhận món nào, mỗi ngày đến trường việc đầu tiên là đem đồ trả lại hết.
Giằng co như vậy hơn nửa tháng, cậu hot boy kia không nhịn được nữa.
Vào một buổi tối tan học, cậu ta chặn cô ở hành lang, tỏ tình đầy cao giọng: "Tớ thật sự thích cậu, cậu muốn gì cứ nói với tớ, tớ đều cho cậu."
Người vây xem không ít, Ninh Chi suy nghĩ vài giây rồi hỏi: "Thật sự cái gì cũng được sao?"
Cậu hot boy vừa nghe, cho rằng mình có sức hút, đặc biệt làm bộ chống tay lên tường, nhếch mép cười đầy vẻ ngông cuồng: "Ừ, cái gì cũng được."
Lời vừa dứt, cậu ta liền thấy cô cười rộ lên, lộ ra vẻ mặt như trút được gánh nặng.
Tiếp theo, cô dùng giọng nói mềm mại nói: "Vậy tớ muốn cậu sau này đừng tìm tớ nữa, cũng đừng tặng đồ. Phòng học của cậu với phòng học của tớ không ở cùng một dãy nhà, mỗi ngày tớ mang đồ trả cậu leo mấy tầng lầu, thật sự mệt quá đi à."
Cậu hot boy: "..."
Đám bạn vây xem nín cười đến đau cả bụng.
Đánh cầu xong một lúc, tóc đuôi ngựa của Ninh Chi hơi lỏng.
Cô đưa tay lên, ngón tay thon dài luồn qua mái tóc, buộc lại dây chun vài vòng: "Tớ còn chưa nghĩ đến mấy chuyện đó mà."
Diêu Thanh Thanh nhìn cô.
Ánh mặt trời chói chang rực rỡ, xuyên qua kẽ lá xanh chiếu xuống, làn da cô gái trắng đến phát sáng, chiếc cổ thon dài tuyệt đẹp.
Dưới cổ áo đồng phục, xương quai xanh tinh tế ẩn hiện.
Dù nóng đến đổ mồ hôi trên mặt, hai bên tóc mai ướt nhẹ, trông cô vẫn không hề nhếch nhác vẫn đẹp đến lạ.
Diêu Thanh Thanh đột nhiên nắm chặt tay Ninh Chi, vẽ ra một viễn cảnh tươi đẹp: "Nếu tớ mà lớn lên được như cậu, tớ nhất định từ cấp hai đã bắt đầu hẹn hò rồi, một tháng đổi một người, cuối cùng trở thành một tay chơi tình trường lão luyện!"
Nói xong cô ấy lại nhướng mày đắc ý nhìn Ninh Chi, vừa thở dài vừa lẩm bẩm: "Tiếc quá tiếc quá."
Ninh Chi bị vẻ mặt khoa trương của bạn chọc cười, mắt cong cong nói: "Tớ đã hứa với anh trai là cấp ba không yêu sớm."
Lúc đó, cô đã đứng trước mặt Trần Dã giơ ngón tay lên, thề với trời đất và một hộp dâu tây rửa sạch sẽ:
Nếu cô dám yêu sớm ở cấp ba, sau này ăn quả dâu tây nào cũng chua rụng răng!
"Hả?" Diêu Thanh Thanh ngạc nhiên: "Tớ nhớ cậu chỉ có một em gái thôi mà, khi nào lại có thêm anh trai vậy?"
Ninh Chi cười giải thích với cô bạn: "Không phải anh ruột, là anh hàng xóm lớn lên cùng nhau từ nhỏ."
Diêu Thanh Thanh lại "oa" một tiếng, vẫn rất khó hiểu: "Cái anh hàng xóm này của cậu quản cậu chặt thật đấy, thế mà không cho cậu yêu sớm luôn."
Anh ruột của cô còn chẳng quản cô có yêu đương hay không ấy chứ.
Ninh Chi lại không thấy kỳ lạ: "Anh ấy đặc biệt quan tâm tớ mà."
"Vậy," Diêu Thanh Thanh chống cằm suy nghĩ một lát rồi hỏi: "Trước đây cũng có không ít bạn nam tỏ tình với cậu rồi, Chi Chi cậu không rung động chút nào sao?"
Ninh Chi còn chưa kịp trả lời, tiếng còi của giáo viên thể dục đã cắt ngang cuộc trò chuyện của họ.
"Các bạn học tập trung ở đây, chúng ta điểm danh lại rồi giải tán tan học."
Bạn học đầu hàng bắt đầu điểm số, sau đó đến người thứ hai, người thứ ba.
Đến lượt Ninh Chi, cô hơi thất thần, chậm nửa nhịp mới hô số của mình.
Hồi cấp một, quả thật có không ít người nhét thư tình cho cô, có người đưa trực tiếp trước mặt, cũng có người lặng lẽ nhét vào ngăn bàn.
Chỉ là rung động, dường như thật sự chưa từng có.
Sau lần vừa từ chối cậu hot boy kia, mấy cô bạn thân trong lớp cứ trêu ghẹo cô mãi.
Bảo cô chẳng hề "nhìn mặt", một khuôn mặt đẹp trai như thế mà cũng nhẫn tâm từ chối, vừa thấy đã biết là người có thể làm nên chuyện lớn.
Lúc đó Ninh Chi nghe xong rất hoang mang, cậu hot boy đó đẹp trai sao? Cô thấy cũng bình thường thôi mà.
Nếu nói về ngoại hình, vẫn là anh Trần Dã đẹp trai hơn nhiều.
_
Lúc Ninh Chi học thể dục, Trần Dã đang học tiết tiếng Anh.
Vào tiết học chưa được mười phút, giáo viên tiếng Anh đã bị mấy cậu học sinh nghịch ngợm chọc tức bỏ đi rồi.
Máy chiếu vẫn chưa tắt, trên màn hình vẫn hiện những từ vựng định dạy. Bên dưới học sinh mỗi người một việc, ngủ, đánh bài, chơi game, nói chung là không ai học hành gì.
Thậm chí còn có nữ sinh cầm điện thoại livestream.
Lớp trưởng đứng lên giữ trật tự mấy lần, cuối cùng cũng bỏ cuộc.
Cuối lớp, Tiết Bân, Thành Nhất Minh, Phó Khải ba cái đầu đen nghịt chụm lại, cắm cúi vào bàn xem video ngắn.
Trần Dã từ đầu tiết đã gục mặt xuống bàn ngủ, chuông tan học vang lên anh cũng tỉnh.
Phó Khải thấy Trần Dã ngồi dậy, xích lại gần anh, cười hì hì dụ dỗ: "Dã ca, cho anh xem cái này, em vất vả lắm mới kiếm được, hay lắm."
Trần Dã biết rõ cái "hay" của cậu ta là cái gì, chẳng có hứng thú, lạnh nhạt từ chối: "Không cần."
"Thật mà, anh xem đi, tuyệt đối có ý." Phó Khải ra sức dụ dỗ, còn tự tiện nhét tai nghe vào tai Trần Dã.
Trần Dã nhíu mày, lười cả nhìn, đưa tay lên tai định giật lấy tai nghe, liền nghe thấy âm thanh bên trong.
Tay anh khựng lại.
Âm thanh trong video, lại giống giọng cô đến bảy tám phần.
Tiếng kêu, cũng là "ca ca".
Trưa vẫn còn nắng chói chang, đến tối, đột nhiên mưa to.
Trần Dã không đi chơi cùng Tiết Bân và mấy người kia, một mình về nhà.
Căn nhà hai phòng một khách, không trang hoàng gì nhiều, đồ đạc cũng ít, nhìn không có chút hơi thở cuộc sống nào.
Trần Dã cởi chiếc áo thun ướt sũng ném lên sofa, lập tức đi vào phòng vệ sinh.
Tắm xong, anh dùng máy sấy sấy tóc một lát, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên điện thoại.
Trong phòng không bật đèn, ánh trăng lạnh lẽo ngoài cửa sổ hắt vào, không khí rất tĩnh lặng.
Anh ngồi ở đầu giường, bọt nước trên tóc theo cổ tí tách rơi xuống, chảy xuống tấm ga giường màu xám, nhàn nhạt loang ra một vòng.
Không do dự nữa, anh vẫn mở điện thoại, bấm vào cái video Phó Khải gửi cho.
Trong căn phòng tối đen, anh nhắm mắt lại, nghe âm thanh bên trong, tưởng tượng ra khuôn mặt tinh xảo, chiếc cổ trắng ngần của cô.
Cùng với ống quần xắn lên, lộ ra một đoạn mắt cá chân trắng nõn thon gầy.
Không kìm chế được, hơi thở anh dần dần nặng nề.
Biết rõ hư ảo và hoang đường, nhưng cuối cùng, anh vẫn mặc kệ mình chìm đắm trong đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
