Tiết Bân vẫn chưa cập nhật trạng thái quan hệ của Trần Dã và Ninh Chi.
Ấn tượng của cậu ta vẫn dừng lại ở lần trước.
Trước cửa nhà cao cửa rộng, Trần Dã đối với cô lạnh nhạt, không mấy để ý đến thái độ.
Bởi vậy, Tiết Bân lúc này nhìn Trần Dã đang đánh bài, không biết có nên nói chuyện này cho anh hay không.
Do dự một chút, cậu ta quyết định tạm thời án binh bất động, quan sát thêm rồi nói.
Trong nhóm những người kia vẫn "bá bá bá", nói chuyện không ngừng.
【Triệu Thần】: Tao nói cho bọn mày biết, con bé này không chỉ xinh đẹp, giọng còn hay vãi cả nồi.
【Vương Chí Văn】: Ha ha ha ha tao không tin, trừ khi mày lần sau thu âm lại, cho bọn tao nghe thử.
【Lý Phàm】: Mày nói hay thế, có thể hẹn nó ra cho anh em mình ngắm nghía không?
Tiết Bân nhíu mày, nhưng không nói gì, tiếp tục xem xuống.
【Triệu Thần】: Cảm giác chuyện này khó làm lắm, tao hơi ngồi gần nó một chút, nó liền dịch ghế ra xa, hẹn nó ra chắc chắn là không muốn rồi.
【Triệu Thần】: Nó khác hẳn mấy đứa con gái tao hay tiếp xúc, đặc biệt thuần, nhìn là biết chưa yêu đương bao giờ. Tao mấy lần muốn chạm tay nó cũng không dám, sợ làm người ta sợ.
【Triệu Thần】: Ai nói đến đây tao lại sầu, con gái như này tao thật không biết nên theo đuổi thế nào.
Lý Phàm nhận lì xì, bắt đầu truyền thụ kinh nghiệm——
"Chẳng phải cuối tuần nó còn đến dạy kèm cho mày sao? Mày cứ rót cho nó cốc nước, giả vờ không cẩn thận đổ hết lên quần áo nó, nó lại chẳng có quần áo thay, chỉ còn cách mặc đồ của mày, rồi thì... mày hiểu."
Lời này vừa ra, những người khác trong nhóm WeChat đều bắt đầu ồn ào.
— Chiêu này cao thật! Lập tức làm tao nhớ đến cốt truyện cái phim Nhật Bản lần trước tao xem!
— Hắc hắc hắc hắc tao cũng thấy cách này dùng được, bố mày thì ngày nào cũng không về nhà, mẹ mày lại hay đi đánh bài, trong nhà chỉ có hai đứa mày, làm gì mà không được.
— Đến lúc đó đừng quên chia sẻ cho bọn tao xem với nhé!
Tiết Bân nhíu mày thành chữ "川".
Đúng là cậu ta ngày thường cũng hay nghịch ngợm, không thiếu gây chuyện, nhưng cái kiểu bỉ ổi ghê tởm này thì cậu ta thật sự chưa từng làm.
Mẹ nó từng thằng là cái thứ đồ ngốc gì vậy, nói có phải tiếng người không?!
Tiết Bân không thể nhịn được nữa, mặc kệ Dã ca và cô bé kia quan hệ thế nào, tóm lại là quen biết, không thể trơ mắt nhìn người bị một đám hỗn chướng bắt nạt được!
Tinh thần chính nghĩa khiến cậu ta "bộp" một ting đứng dậy.
Mấy người kia giật mình, Phó Khải tay run lên, suýt chút nữa làm rơi bài, trêu chọc nói: "Sao lại mắc tiểu thế, thận yếu à?"
Tiết Bân nhìn Trần Dã, muốn nói lại thôi.
Trần Dã tay cầm một xấp bài, không hề loạn, ngước mắt nhìn cậu ta: "Sao vậy?"
Tiết Bân há miệng thở dốc, thật sự không tiện nói ra những lời trong nhóm kia.
Nghĩ nghĩ, cậu ta dứt khoát lấy điện thoại đưa cho Trần Dã xem.
"Anh Dã, anh xem cái này đi."
Trần Dã nhíu mắt nhìn điện thoại cậu ta, ban đầu không để ý lướt qua, đợi đến khi nhìn thấy bức ảnh chụp trộm kia, ánh mắt anh đột nhiên căng thẳng.
Tiếp theo, những lời khó coi kia lọt vào mắt anh.
【Triệu Thần】: Được, tao mai thử xem, thành thì tao mời mày ăn cơm, bọn mày cứ chọn thoải mái.
【Triệu Thần】: Cũng không dám mong trực tiếp lên giường, ít nhất cho tao hôn má tiên nữ nhỏ một cái đi.
Ngón tay Trần Dã dùng sức nắm chặt điện thoại, mu bàn tay gân xanh nổi lên, như hận không thể bóp nát cái điện thoại.
Không chỉ Tiết Bân, mà ngay cả Phó Khải và Thành Nhất Minh ngồi bên cạnh cũng cảm nhận được cảm xúc mất kiểm soát của anh.
Thành Nhất Minh cẩn thận dò hỏi: "Anh Dã, có chuyện gì vậy?"
Ánh mắt Trần Dã lạnh lẽo, nhìn Khương Tiết Bân, hỏi từng chữ một như tẩm băng: "Thằng vương bát đản đó ở đâu?"
-
Ninh Chi hơn 9 giờ tối về đến nhà.
Trong nhà không có ai, rất yên tĩnh.
Cô thay dép lê, về phòng mình, tranh thủ thời gian lấy bài tập ra làm trước.
Viết xong bài kiểm tra toán, ngoài cửa có tiếng động, Ninh Chi đặt bút xuống, đứng dậy khỏi bàn.
Trong phòng khách, Ninh Mạt vừa đi học Taekwondo về.
Trương Anh thương yêu cô con gái út này vô cùng, nói là như cục vàng cục bạc.
Hơn nửa năm nữa Ninh Mạt sẽ vào lớp một, Trương Anh sợ con bé ở trường bị mấy đứa con trai nghịch ngợm bắt nạt, đã sớm cho con bé đi học lớp Taekwondo.
Thấy Ninh Chi ra, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé tràn đầy phấn khích, hào hứng nói: "Chị ơi, hôm nay em học được nhiều chiêu lắm."
Nói rồi, cô bé vung vẩy nắm tay nhỏ xíu, đồng thời miệng "hừ hừ ha ha ha" phối âm.
Trông cũng ra dáng ra hình. Ninh Chi không nhịn được cười, thân mật xoa đầu em: "Mạt Mạt giỏi quá."
Ninh Mạt được chị khen càng vui vẻ, ríu rít chạy tới bật TV, chờ xem bộ phim hoạt hình mà tối nào cô bé cũng xem.
Trương Anh hỏi: "Hôm nay con dạy kèm cho thằng bé nhà chủ nhiệm thế nào?"
Ninh Chi do dự, cuối cùng vẫn nói ra: "Mẹ ơi, con có thể không đi dạy kèm cho cậu ta nữa được không? Con cảm thấy cậu ta chẳng muốn học chút nào, hơn nữa..."
Mím môi, cô nhỏ giọng nói: "Cậu ta cứ nói với con những lời không đứng đắn, còn cố ý xích lại gần con."
Nụ cười của Trương Anh lập tức tắt ngấm, sắc mặt thay đổi: "Đã nói chuyện này tốt đẹp rồi sao tự dưng lại không đi?! Chuyện công việc của bố con còn trông chờ vào người ta đấy, nếu bố con thất nghiệp, cả nhà bốn người này dựa vào một mình mẹ nuôi sống à? Con không muốn đi, dứt khoát cả nhà mình ra đường uống gió Tây Bắc cho xong."
"Bao nhiêu năm nay trong nhà nuôi con ăn học, tốn không ít tiền, sao con không có chút lòng biết ơn nào?"
Giọng bà sắc nhọn, lạnh lùng, "bộp bộp" mắng Ninh Chi một tràng.
Đến cuối mới dịu giọng, vỗ vỗ vai cô một cách chiếu lệ, an ủi: "Con đừng nghĩ nhiều, cũng chỉ là mấy đứa trẻ choai choai, có thể có ý xấu gì, người ta nói không chừng chỉ trêu con thôi, con cứ cố gắng lên, dạy hết học kỳ này đi."
Trong lòng Ninh Chi chua xót nghẹn ứ, nhưng đối diện với Trương Anh, rất nhiều lời lại như nghẹn ở cổ họng, không nói ra được.
Cô trở về phòng, đóng cửa lại, tiếp tục viết nốt bài kiểm tra vừa nãy.
"Tạch" một tiếng, mấy chữ trên bài kiểm tra dần dần nhòe đi, cô dùng tay dụi dụi đôi mắt ửng đỏ, càng nhiều nước mắt rơi xuống.
Cô gục mặt xuống bàn, trong lòng rất khổ sở, tay nắm chặt bút vẽ lung tung rối loạn trên giấy nháp.
Mọi thứ đều trở nên khác đi, bố cũng vậy, mẹ cũng vậy.
Từ nhỏ đến lớn, thứ duy nhất không thay đổi, vẫn luôn tốt với cô, hình như chỉ có anh Trần Dã.
-
Thứ Bảy tuần thứ hai, Ninh Chi tan học vẫn đi qua.
Buổi sáng trước khi ra cửa, cô lặng lẽ lấy một nhúm ớt bột trong bếp, trộn lẫn rồi gói vào giấy ăn.
Sau đó cẩn thận gấp giấy ăn lại, đặt ở ngăn ngoài cùng của cặp sách.
Nếu hôm nay thằng con trai kia dám động tay động chân với cô, hoặc có ý đồ xấu xa gì, thì cô sẽ rắc gói ớt bột này vào mặt hắn!
Ngồi thang máy lên lầu, Ninh Chi lo lắng ấn chuông cửa nhà đó.
Nhưng sau khi vào cửa, cô bắt đầu nghi ngờ có phải mình đã vào nhầm chỗ không. Người này thay đổi thật sự quá lớn.
Cô dạy toán hai tiếng, chàng trai toàn bộ quá trình khách khí lễ phép, không giống tuần trước cợt nhả, một câu không liên quan đến học tập cũng không nói.
Hai người còn trước sau vẫn giữ khoảng cách nửa mét.
"Đây là ba bài mẫu, cậu làm thử xem."
Ninh Chi đẩy một tờ bài kiểm tra cho anh ta, thở phào nhẹ nhõm, bàn tay vẫn luôn nắm chặt khóa kéo bên ngoài cặp sách cũng buông ra.
Chẳng lẽ thật là lần trước mình đa tâm, nghĩ sai rồi, hiểu lầm anh ta?
Ninh Chi nghiêng đầu, không hiểu rõ, nhưng cũng vui vẻ, liên lụy đến công việc của bố, cô cũng muốn dạy thật tốt.
Cô lấy ra quyển sổ tay ghi những chỗ khó lớp 11 của mình, không nghĩ ngợi lung tung nữa, cúi đầu giở sách, chuẩn bị lát nữa tìm cho cậu ta vài bài hàm số cơ bản để giảng.
Triệu Thần cầm bút cắm cúi tính toán, thỉnh thoảng, lén lút ngẩng đầu, liếc nhìn Ninh Chi một cái.
Đẹp thì thật là đẹp mắt, cái mặt kia còn đẹp hơn mấy cái ảnh tự sướng của mấy hot girl trên Weibo, an tĩnh ngồi đó, không động cũng không nói gì, cũng đủ khiến người ta không rời mắt được.
Nhưng Triệu Thần không dám nhìn nhiều.
Cảnh tượng tối thứ Bảy tuần trước vẫn còn rõ mồn một trước mắt, ánh mắt của thiếu niên kia vừa hung vừa lạnh, động tay động chân cũng tàn nhẫn vô cùng, hoàn toàn không hề nương tay.
Cái cú đá kia thật sự, đá đến suýt chút nữa cậu ta chết tại chỗ.
Nếu cậu ta thật sự dám làm gì cô gái này, Triệu Thần hoàn toàn không nghi ngờ người kia sẽ cầm dao băm cậu ta ra thành trăm mảnh.
Sờ sờ ngực vẫn còn âm ỉ đau, Triệu Thần tiếc mạng thu hồi tầm mắt, đáng tiếc thở dài.
Ai, mẹ nó cũng thật là không biết làm việc.
Tìm một cô bé xinh đẹp như vậy đến dạy kèm cho hắn, ít nhất cũng nên hỏi trước người ta có một người anh trai vừa hung dữ vừa cưng chiều em gái không chứ!
Nhỡ đâu cậu ta sắc mê tâm làm ra chuyện gì, chẳng phải lão Triệu gia sẽ tuyệt hậu sao!!!
-
Chiều Chủ nhật, Ninh Chi vốn định đi lấy phòng tập đàn, nhưng thầy giáo phải đi chấm thi đấu, tiết học này liền bị hủy.
Buổi chiều cô vẫn ra ngoài, ngồi xe buýt đến trung tâm thương mại thành phố.
Chủ nhật trung tâm thương mại rất đông người, tầng một chính giữa còn dựng một sân khấu lớn, đang tổ chức hoạt động gì đó, đặc biệt náo nhiệt.
Ninh Chi đi thang máy lên tầng hai, đến khu đồ dùng nam. Đi dạo trái dạo phải, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở một chiếc ví da màu đen.
Nhân viên cửa hàng lấy chiếc ví từ trên quầy xuống: "Đây là mẫu bán chạy nhất của cửa hàng chúng tôi, cô xem này, chất liệu da thật trăm phần trăm."
Ninh Chi cầm lên quan sát một lượt, cảm thấy chất liệu sờ vào cũng được, hơn nữa kiểu dáng cũng không tệ.
Sinh nhật Trần Dã năm ngoái, cô tặng anh một hộp bánh quy nhỏ tự tay làm ở tiệm bánh. Năm nay tặng ví da thì tốt hơn.
"Cái này bao nhiêu tiền vậy ạ?" Cô hỏi.
"Không đắt đâu cô, sau khi giảm giá chỉ còn 398 tệ."
Tiền tiêu vặt của Ninh Chi rất ít, nhưng cô tiết kiệm, những kỳ thi trước, top ba sẽ được thầy cô thưởng tiền. Trường học cấp học bổng, cô cũng đều để dành, cộng lại cũng gần một ngàn.
Nghĩ nghĩ, cô gật đầu: "Vậy cháu lấy cái này, giúp cháu gói lại nhé, cảm ơn."
Ninh Chi xách chiếc túi nhỏ đi ra khỏi cửa trung tâm thương mại, nghênh diện đụng phải một chàng trai xách theo mấy cốc trà sữa.
"Xin lỗi."
Hai người đồng thời lên tiếng, đợi đến khi thấy rõ mặt đối phương, lại ngẩn người.
Ninh Chi cảm thấy chàng trai này có chút quen mắt, nhất thời lại không nhớ ra đã gặp ở đâu.
Tiết Bân cảm thấy chuyện này thật mẹ nó quá khéo quá có duyên đi.
Kích động vô cùng, cậu ta buột miệng nói: "Sau khi bị anh Dã dạy cho một trận, thằng nhóc cậu dạy kèm hôm nay ngoan ngoãn hơn nhiều đúng không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
