Sáng hôm sau, ánh nắng đầu đông yếu ớt len qua khung cửa sổ, Y Phàm vừa cựa mình thì Tiểu Hổ cũng lồm cồm bò dậy. Khuôn mặt ngái ngủ của nó đỏ hồng, đôi mắt lim dim, khiến Y Phàm thấy hơi xót xa. Cô khẽ dỗ dành:
“Tiểu Hổ, em ở nhà ngủ tiếp đi, không cần đi đâu.”
Nhưng Tiểu Hổ đã tự mình kéo áo len mặc vào, cái đầu to mãi không chui qua được, giọng ồm ồm phát ra từ trong áo:
“Em muốn đi! Mười đồng lận đó!”
Y Phàm bật cười, đưa tay giúp nó kéo áo xuống. Cái đầu nấm thoát ra, nó thở phào rồi giục:
“Chị ơi nhanh lên!”
Ngoài trời, tuyết đêm qua chỉ đọng lại một lớp mỏng nhưng bên dưới là lớp băng trơn trượt. Đẩy xe đồ ăn đi trên mặt đường này khó khăn hơn nhiều, bánh xe kêu ken két, mỗi bước đi đều phải cẩn thận.
Đến đoạn dốc nhỏ gần nhà, Y Phàm sơ ý để xe trượt đi. Đúng lúc ấy, một bàn tay từ phía sau vươn ra giữ chặt lấy tay cầm. Y Phàm quay lại, thấy Bạch Tuyết đang cười toe toét, đôi mắt sáng rực:
“Chị ơi, em có võ công đấy nhé!”
Y Phàm bật cười, giọng đầy cảm kích:
“Võ công giỏi thật! Đi thôi, chị mời em ăn bánh.”
Bạch Tuyết ngượng ngùng gãi mũi, trông như thể cô bé làm việc tốt chỉ để đổi lấy bánh:
“Chị ơi, hôm nay em muốn ăn hai cái, một cái không bõ dính răng.”
“Được, duyệt luôn!” – Y Phàm đáp, giọng vui vẻ.
Đến phố Tam Hoa, vì trời quá lạnh nên đường phố vắng ngắt. Dưới ánh đèn đường vàng ấm áp, Y Phàm nhanh nhẹn làm cho Bạch Tuyết hai chiếc bánh thịt nóng hổi. Hôm nay cô còn nấu thêm cháo đậu xanh thơm phức, hơi nóng bốc lên nghi ngút.
Trên bàn bày sẵn tỏi, giấm, dưa chuột muối và củ cải. Y Phàm dặn dò:
“Em đi học thì đừng ăn tỏi, ăn kèm dưa muối cho đỡ ngấy nhé.”
Bạch Tuyết nghĩ thầm: Bánh ngon thế này sao mà ngấy được? Nhưng cô bé vẫn nghe lời, kẹp miếng dưa chuột vào bánh rồi cắn một miếng lớn.
Hương vị đó thực sự khó tả! Vị thịt đậm đà hòa quyện với vị chua giòn của dưa muối tạo nên một sự bùng nổ vị giác. Nếu bánh thịt là 100 điểm thì dưa muối đã nâng nó lên thành 200 điểm. Húp thêm ngụm cháo đậu xanh nóng hổi, Bạch Tuyết cảm thấy mình như đang ở trên thiên đường.
Ăn xong hai cái bánh to đùng mà cô bé vẫn thấy thòm thèm. Nếu không phải vì ví tiền eo hẹp, chắc cô bé phải ăn thêm vài cái nữa. Cuối cùng, Bạch Tuyết lén quét mã trả 24 đồng rồi đeo ba lô chạy biến, vừa chạy vừa gọi to:
“Chị ơi em đi học đây! Bát cháo coi như chị mời em nhé!”
Tiếng cười giòn tan của cô bé vang vọng cả con phố vắng.
Thầy Khúc cười xòa, giọng pha chút nịnh nọt:
“Bánh của cô Tiểu Phàm ngon lắm, em ăn thử rồi sẽ biết. Leo núi thì để sau, ăn bánh nóng mới là quan trọng.”
Cô giáo Tưởng lườm chồng, nhưng ánh mắt lại lấp lánh tò mò. Hơi ấm từ nồi cháo và mùi thơm từ bánh thịt lan tỏa, khiến bà không thể giấu nổi sự hiếu kỳ. Trong lòng, bà thầm nghĩ: Nếu thật sự ngon như lời ông ấy nói, thì chuyến đi này cũng không uổng công.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)