Y Phàm bị cậu bé chọc cười: “Chúng ta gọi là niềm vui trong công việc.”
Đột nhiên nhớ ra đây là lần đầu tiên Tiểu Hổ gọi cô là "chị" từ khi cô xuyên qua, lại thấy lòng ấm áp.
Hai chị em đẩy xe về nhà trong gió tuyết, Giang Bình từ chợ mua rau về, gặp Y Phàm trên đường, bà đặt thịt và rau mua về lên xe đẩy, giúp đẩy xe về nhà, may mà chợ không xa phố đồ ăn vặt, chẳng mấy chốc đã đến nơi.
Y Phàm thấy trong đống rau của Giang Bình có vài cái bánh bao, liền hỏi: “Dì Giang, dì chưa ăn sáng à?”
“Đúng vậy.” Giang Bình cười ngượng rồi nói tiếp “Sáng nay nhà hết gas, không kịp làm bữa sáng, tôi nghe Tiểu Tuyết nói nó sẽ ăn ở quầy đồ ăn vặt của cháu à?"
Y Phàm gật đầu, đặt xe đồ ăn ở hành lang, vào nhà đột nhiên nhớ ra hai chiếc bánh thịt Bạch Kiến Hoa mang đi sáng nay, nếu không phải cho Giang Bình, vậy ông mang bánh cho ai?
Khoảng 5 giờ chiều, tuyết rơi ngày càng dày, Tiểu Hổ nằm úp mặt vào cửa sổ, áp mặt vào tấm kính lạnh, nhìn tuyết bay đầy trời. Cậu bé thở ra một hơi lên cửa sổ, dùng ngón tay nhỏ vẽ một đường ngang trên lớp sương mờ, rồi ngốc nghếch cười toe toét.
Y Phàm cũng chen vào, nhìn tuyết rơi đây trời, có chút lo lắng ngày mai không thể ra quầy, trong lòng mắng thần tuyết một trận, tự dưng giờ lại đổ tuyết! Nghĩ lại, ngày tuyết rơi, ăn lẩu là tuyệt nhất.
Cô vừa đứng dậy từ cửa sổ, cửa đã vang lên tiếng gõ, Y Phàm mở cửa, Giang Bình tay cầm một miếng thịt cừu, cười tươi đưa cho cô.
“Tiểu Phàm, đây là thịt cừu do em trai dì nuôi, hôm nay gửi cho nhà dì rất nhiều thịt cừu và sườn cừu, dì mang một miếng cho cháu thử.”
Y Phàm cất thịt cừu rồi dẫn Tiểu Hổ sang nhà Giang Bình, cô vốn định đến sớm để giúp đỡ, đến nơi thấy thịt cừu còn chưa làm, liền xung phong hầm canh thịt cừu Quảng Đông cho Giang Bình.
Nhà thuê của Y Phàm không có tivi, Tiểu Hổ ở nhà chán, đã đếm tuyết cả buổi. Nhà Giang Bình đang chiếu hoạt hình, cậu bé đứng bên ghế sofa xem mê mải, Giang Bình bế cậu bé đặt lên ghế sofa, bật máy sưởi dưới chân cho cậu bé sưởi ấm, rồi lấy hộp đồ ăn vặt đặt bên cạnh cậu bé. Giang Bình thương xót xoa đầu Tiểu Hổ, người làm mẹ không chịu nổi cảnh trẻ con chịu khổ.
Thịt cừu rất tươi, miếng thịt cừu đặt lên thớt, thị mềm mịn, thịt sống có mùi thơm nhẹ, mùi hôi rất ít.
Giang Bình sắp xếp xong cho Tiểu Hổ, lấy tạp dề sau cửa buộc vào, cũng đến giúp một tay, thấy Y Phàm đang cắt thịt, Giang Bình nói: “Thịt này không tệ chứ? Em trai dì thuê một mảnh đất trên núi để nuôi cừu, gọi là nuôi cừu sinh thái, cỏ cho cừu ăn đều thêm thảo dược, nước uống là nước suối trên núi, nên thịt không hôi chút nào.”
Y Phàm cười gật đầu: “Đúng là thịt ngon.”
Cắt thịt cừu thành miếng cỡ quân cờ, cho vào nồi sắt xào khô nước, khi bê mặt trở nên vàng thơm thì thêm gừng và rượu trắng tiếp tục xào khử mùi, Giang Bình đã chuẩn bị sẵn hoài sơn, kỷ tử, sa sâm, ngọc trúc, đảng sâm và táo đỏ theo lời Y Phàm.
Thịt cừu xào xong vớt ra, đun nóng nồi, thêm dầu, cho rượu Hoa Điêu và nước sạch, rồi cho thịt cừu và hơn mười loại gia vị vào hầm từ từ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)