Lục Thành bế con, đứng trong sân nhìn hàng dài xếp hàng bắt đầu từ nhà bếp.
Người trong lòng anh, giống hệt như mấy bà thím ở nhà ăn, nhíu mày đứng một bên nhìn.
Anh rất muốn hỏi xem chuyện này là thế nào.
Ai ngờ đám thanh niên trí thức này nhìn thấy anh, giống hệt như chuột thấy mèo, có bao xa thì tránh bấy xa...
Kiểu hận không thể nuốt sống họ ấy.
Mấy nam thanh niên trí thức khác vô cùng đồng tình gật đầu.
“Lục Thành, chúng ta ăn cơm thôi.” Các thanh niên trí thức xới cơm, gắp thức ăn xong, nhà bếp cuối cùng cũng trống trải.
Lưu Duyệt vội vàng gọi người đàn ông đã bận rộn cả buổi sáng ăn cơm.
Sau khi người đàn ông về, phần đất còn lại trong sân, vệ sinh phòng chứa đồ đều do anh dọn dẹp sạch sẽ.
Lục Thành lon ton chạy tới.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

