So với số sản phẩm đã mua được, mấy đồng đó chẳng đáng là bao, đúng là một đơn hàng săn giá hời.
Thời Nghi chuyển sang lướt video ngắn, sau khi ăn xong và dọn dẹp gọn gàng, cô điều chỉnh thiết bị quay và bắt đầu mở thùng bưu phẩm.
Đây là món hàng cô săn được trong lúc đi làm sáng nay, một đợt giảm giá chớp nhoáng trên JD: 24 gói khăn giấy thương hiệu Pingxin cỡ M chỉ với 1 tệ.
Đây thường là chương trình giảm giá do các nhà bán hàng đặt ra, nhưng vì ít người biết đến nên dù đến giờ mở bán, vẫn còn nhiều suất giảm giá.
Cô tình cờ thấy một blogger đăng liên kết, chẳng suy nghĩ nhiều mà nhấn vào đặt ngay.
Đặt hàng xong, khi quay lại kiểm tra thì sản phẩm đã tăng giá trở lại, điều này có nghĩa là toàn bộ suất giảm giá đã hết.
Đúng là JD, đặt hàng buổi sáng, buổi tối đã giao đến.
Vừa hay giấy trong ký túc xá sắp hết, Thời Nghi điều chỉnh lại góc máy quay, sắp xếp gọn gàng 24 gói khăn giấy từ trong thùng vào ngăn kéo.
Sau khi hoàn tất, cô ngồi trở lại bàn, bắt đầu chỉnh sửa video và đăng lên nền tảng Tiểu Hồng Thư.
Sau đó cô tiếp tục nghịch điện thoại một lát, rồi đi tắm và thoải mái nằm trên giường chơi tiếp.
Khoảng 10 giờ, bạn cùng phòng của cô - Chu Khả Hân, người vừa đi làm thêm về, bước vào phòng.
Cô nàng vừa thả túi lên bàn, vừa ngồi phịch xuống ghế, như thường lệ lại bắt đầu chửi công ty và sếp: "Cái công ty bóc lột chết tiệt này, có ai lại làm việc đến mười giờ tối ngày thứ Bảy chứ? Làm truyền thông mới đúng là mệnh khổ, nếu không phải vì mấy đồng tiền lẻ thì chị đây bỏ lâu rồi!"
Mắng thì mắng vậy, nhưng vẫn phải làm việc tiếp.
Chu Khả Hân ngẩng đầu hỏi: "Cậu quyết định sau này làm truyền thông tự do hay là vẫn đi làm công?"
Thời Nghi lắc đầu: "Vẫn chưa nghĩ xong."
Ngành quản lý công nghiệp văn hóa của họ bốn năm qua đã học đủ loại môn từ văn học, quản lý, sáng tác, vận hành đến nhiếp ảnh. Nói dễ hiểu là cái gì cũng biết chút ít, nhưng không giỏi hẳn thứ gì.
Lên năm cuối, nhiều người bắt đầu đi thực tập; có người làm biên tập hoặc quay phim ở đài truyền hình, có người làm truyền thông ở công ty truyền thông nhỏ, có người vào công ty quảng cáo làm thiết kế, thậm chí có người còn thi lên cao học hoặc thi vào các cơ quan nhà nước.
Chủ nhiệm lớp thường khuyên nhủ chân thành: "Chúng ta không nhất thiết phải ở lại thành phố lớn, về thành phố nhỏ ba, bốn tuyến ít cạnh tranh, chi phí sinh hoạt thấp, lương có khi còn tiết kiệm được nhiều hơn."
Quả thật sinh viên tốt nghiệp từ các trường hạng hai khó tìm được việc tốt, lương cao ở thành phố lớn. Nếu mỗi tháng kiếm được bốn, năm nghìn tệ, sau khi trừ chi phí sinh hoạt và tiền thuê nhà thì cuộc sống đôi khi còn vất vả hơn cả về quê.
Bố mẹ Thời Nghi cũng nói với cô rằng nếu không tìm được việc tốt thì cứ về quê, cả nhà sum vầy là tốt nhất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)