Bao bì quen thuộc, nhãn hiệu quen thuộc, giá cả được dán ngay trên cửa kính tủ đông.
"Có thật không? Giá này rẻ quá! Há cảo ngô thịt heo túi 48 cái trọng lượng 1,45kg mà chỉ có 9,9 tệ? Tôi nhớ lần trước con dâu tôi mua trên mạng phải gần 30 tệ cơ."
"Có cả bánh bao sữa trứng chảy mà thằng Tít nhà tôi thích nhất, cũng 9,9 tệ một gói 24 cái. Hôm trước tôi mua trong siêu thị Hoa Thịnh phải hơn 20 tệ một gói."
"Nhà tôi bữa sáng chỉ ăn bánh bao xá xíu của Tửu Gia. Giá này rẻ quá, bà chủ, giá có dán nhầm không?"
Dù không thể tin nổi nhưng các bà cụ nhanh chóng mở cửa kính và lấy từng gói hàng. Mỗi người cầm lấy một gói sản phẩm mình thích.
Thời Nghi mỉm cười khẳng định: "Không nhầm đâu ạ, chính là giá này. Kênh nhập hàng của chúng cháu đặc biệt nên giá bán ra rẻ hơn nhiều, để phục vụ bà con trong khu chung cư mình thôi. Hiện giờ hàng chưa nhiều vì đang chờ các đợt ưu đãi để nhập thêm."
"Thế thì tốt quá!"
"Các cô gái trẻ bây giờ giỏi thật, giá thế này tôi chưa thấy ở đâu cả."
Với các thương hiệu lớn, hàng giả gần như không có, nhưng họ vẫn cẩn thận kiểm tra hạn sử dụng. Thấy sản phẩm đều được sản xuất trong vòng một tháng gần đây, các bà cụ hài lòng cười, quyết định thanh toán ngay.
Thời Nghi thao tác trên máy tính tại quầy thu ngân, nhanh chóng hướng dẫn họ quét mã thanh toán.
Các bà cụ vừa cầm được hàng giá rẻ, vừa vui vẻ rời đi, trước khi đi còn không quên dặn: "Bà chủ nhớ nhập thêm nhiều hàng nhé, chúng tôi nhất định sẽ quay lại mua!"
Cô cười tươi đáp lời: "Dạ, cháu nhớ rồi ạ."
Tiền từ các giao dịch thanh toán quét mã được chuyển thẳng vào ví WeChat của cô. Nhìn con số trong ví tăng lên, Thời Nghi không nhịn được ngân nga vài câu.
Chưa đầy nửa tiếng sau khi khai trương, cửa hàng đã có đơn hàng đầu tiên, và tủ đông gần như bị dọn sạch.
Ngoại trừ mấy gói hàng cô đã mở trước đó, toàn bộ sản phẩm của Tửu Gia đều được bán hết. Với giá 9,9 tệ một gói, tổng thu nhập là 39,6 tệ. Cô nhập các sản phẩm này với giá 20 đồng, và vẫn còn một số bánh bao, há cảo trong tủ làm nóng bữa sáng.
Nhưng mấy gói bánh mè dưỡng tóc trong tủ lạnh vẫn không ai ngó ngàng đến. Việc ít người ăn bánh mè là một chuyện, cộng thêm thương hiệu Ninh Mộng còn xa lạ, nên đa số mọi người nghĩ đây là hàng trôi nổi.
Thời Nghi thầm nghĩ: "Không biết mấy gói này có bán được không nữa."
Dù sao, mục đích của hệ thống Cửa Hàng Tạp Hóa Thần Kỳ khi hợp tác với cô là để bán các sản phẩm từ hệ thống. Nếu sản phẩm không bán được, liệu hợp tác này có bền lâu?
006 tự tin nói: [Chủ nhân cứ yên tâm, thương hiệu Ninh Mộng của chúng tôi ai dùng cũng khen, chắc chắn sẽ bán được thôi!]
Thời Nghi gật đầu cho qua, cô không nghĩ ngợi thêm, cầm điện thoại lên lướt mạng xã hội. Tất nhiên, cô vẫn theo dõi sát sao tin tức trên Weibo để tiếp tục săn ưu đãi.
Chẳng bao lâu sau, có một cô gái trẻ bước vào cửa hàng. Nhìn các kệ hàng gần như trống trơn, cô gái ngập ngừng đến quầy thu ngân hỏi: "Ở đây có bán bánh mì hay bánh quy không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

