"Trầm Lệnh, Tể Tể còn nhỏ, ăn cái gì cũng phải nhớ kỹ nhất định phải đút ăn từng ngụm nhỏ, ăn cá nhất định phải lựa xương thật cẩn thận! ! "Vân vân và mây mây! ! Vương Ngọc Linh bắt đầu hoài nghi cuộc đời, ăn không biết mùi vị.
Hoắc An An thì nhanh chóng cúi đầu, dùng sức đút đồ ăn vào miệng, coi thức ăn thành Minh Tể Tể, từng ngụm từng ngụm nuốt vào.
Bà nội Hoắc cũng ở bên cạnh phụ họa, đều dặn dò Hoắc Trầm Lệnh, sợ ông không để ý làm bé bị nghẹn.
Hoắc Trầm Lệnh: "! ! Tôi đều biết!"Ông vừa mới mở miệng, giọng nói lạnh lùng, trên mặt không có cảm xúc, ông nội Hoắc cùng Bà nội Hoắc đang nói càm ràm trong nháy mắt đã im lặng.
Đang cúi đầu ăn canh, Hoắc An An đột nhiên hỏi anh Hoắc Tư Lâm ngồi bên cạnh cô ta.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)