Xe còn cách cổng trang viên một đoạn, Hoắc Tư Cẩn đã nhìn thấy thân ảnh của em trai út.
Hoắc Tư Cẩn nhíu mày, dừng xe gọi điện thoại cho Hoắc Tư Tước.
"Anh, Minh Tư nói đúng rồi, là chúng ta hiểu lầm ý của Tư Thần, em ấy cũng không phải là bị Tể Tể dọa sợ mà ngất đi, chỉ là quá kích động."
Hoắc Tư Cẩn: "......"
Hoắc Tư Cẩn theo bản năng quay đầu nhìn em gái ngồi ở đằng sau, phát hiện không biết lúc nào bé đã ghé vào ghế sau nghiêng đầu ngủ thiếp đi.
"Ừm, anh biết rồi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)