Hoắc Tư Cẩn không dám tin: "Sao có thể chứ?"
Tể Tể chớp chớp đôi mắt to sáng lấp lánh: "Tiểu quỷ cùng với thi thể của nó đang ở rất gần đây, Tể Tể có thể cảm ứng được."
Hoắc Tư Cẩn: "......"
Những điều mà Tể Tể nói, mặc dù Hoắc Tư Cẩn ngoài miệng nói câu "Làm sao có thể chứ", nhưng thật ra trong lòng đã thật sự tin.
Anh không nói nhiều, vốn định để bé chờ ở trong phòng làm việc này, sau khi suy nghĩ kỹ thì vẫn quyết định ôm bé đi ra ngoài, trực tiếp xuống lầu đi thẳng đến tầng hầm.
Trương Tiểu Chi thấy anh đi thẳng đến tầng hầm, bị dọa đến sắc mặt thay đổi.
"Cái kia...... Anh đẹp trai, anh không thể cứ như thế mà đi xuống tầng hầm, phía dưới kia...... Phía dưới kia có rất nhiều...... Rất nhiều ma quỷ, giáo sư Hứa...... Sẽ để bọn chúng giết anh!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



