Tể Tể khẽ cong eo né tránh.
Cha Hoắc thuận thế ôm bé vào trong ngực, vẽ mặt hờ hững, đáy mắt lộ ra cảnh cáo.
"Không cho chạm vào Tể Tể!"
Tể Tể nhìn cha, lại nhìn bác Trần có cơ thể cao to vạm vỡ.
Bé mím cái miệng nhỏ, nghiêm túc giải thích.
"Bác Trần, không có mèo, là Tể Tể! Là Tể Tể!"
Trần Kiến Đào: "Hả?"
***Trần Kiến Đào nói là “có mờ ám”, nhưng phát âm giống nói “có con mèo”, nên Tể Tể mới trả lời như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
