Chu Việt mím môi, nghe ra lãnh ý bên trong lời nói của Tống Kiều, không tình nguyện mà mở miệng, thái độ lấy lệ còn giọng nói thì hàm hàm hồ hồ.
Đồ ranh con, vậy mà dám nguyền rủa anh ta!
Nhưng vì cố kỵ Tống Kiều đang ở đây, Chu Việt đành nuốt xuống lời uy hiếp.
Tống Kiều vội vàng tiến lên hoà giải, vừa xin lỗi lại lấy lòng, sau đó mới xách con chồn đang nằm trên đất rồi mang theo Chu Việt rời đi.
Tể Tể giơ tay nhỏ bắt đầu đếm số.
"Một!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
