Ngụy Chiêm cũng chưa bao giờ đối với nàng nói qua cái lời ngon tiếng ngọt gì, nhưng ban đêm Ngụy Chiêm thực thích cùng nàng thân cận, chỉ cần một lần gọi nước cũng đều tính là hiếm lạ.
Lại hơn nữa, Ngụy Chiêm chưa từng yêu cầu qua thu dùng thông phòng, khi nàng mang thai vì tỏ vẻ hiền huệ từng chủ động nói ra, Ngụy Chiêm cũng không cần nghĩ ngợi mà cự tuyệt.Rõ ràng trọng dục, lại chỉ cần một nữ nhân là nàng, cũng kéo dài đến mười năm nay.Ân Huệ đem hết thảy đều trở thành chứng cứ trong lòng Ngụy Chiêm có nàng, hắn mặt lạnh cũng là trời sinh mà thôi, có người thích cười, có người ít nói, không có gì hiếm lạ.Phủ nhận địa vị vị biểu muội kia ở trong lòng Ngụy Chiêm, sinh hoạt của Ân Huệ sau khi kết hôn tổng thể còn tính là thuận lợi, đặc biệt là công công sau khi đăng cơ, Ngụy Chiêm được phong Thục Vương, nàng cũng thành Thục Vương phi, một nhà ba người đơn độc ở tại Thục Vương phủ rộng mở khí phái.
Không cần hầu hạ cha mẹ chồng, không có tiểu thiếp phiền lòng, cũng không có chị em dâu phân tranh, toàn bộ nội vụ vương phủ cơ hồ đều là do Ân Huệ định đoạt, vài vị chị em dâu Vương phi khác đều trái lại hâm mộ nàng.Nhưng mà liền ở hôm nay, Ngụy Chiêm còn ở bên ngoài làm việc, thế nhưng để thị vệ hộ tống một vị mỹ phụ trẻ tuổi hồi phủ.Vị mỹ phụ này, dù là đã gả chồng nhiều năm, đã trải qua thủ tiết tang phu lại vẫn xinh đẹp như hoa, chính là thanh mai biểu muội Ôn Như Nguyệt của Ngụy Chiêm.Ân Huệ ở trong sảnh đường nhìn thấy người, mới từ trong miệng đối phương biết được thân phận của nàng.Ôn Như Nguyệt mặc một bộ váy trắng, quỳ trên mặt đất, nước mắt không tiếng động mà đi xuống, tựa như một đóa hoa lê trong mưa run rẩy, thanh âm cũng thực nhu nhược đáng thương: “Vương phi chớ trách biểu ca thiện tâm làm chủ, ta thật sự là cùng đường, trừ bỏ đến cậy nhờ biểu ca lại không còn nơi để đi, cầu Vương phi thu lưu ta đi, ta bảo đảm an an phận phận mà làm di nương, tuyệt không cùng Vương phi tranh sủng.”Lúc ấy ngực Ân Huệ liền như bị thắt lại, không thở nổi.Di nương, Ngụy Chiêm thành thân mười năm cũng không nạp thiếp, bây giờ đều không có cùng nàng thương lượng, trực tiếp đáp ứng muốn thu cái biểu muội này làm di nương?Ân Huệ hàng năm đoan trang cần bảo trì thể diện, phân phó nha hoàn trước mang Ôn Như Nguyệt đi an trí ở phòng cho khách.Ôn Như Nguyệt đi rồi, Ân Huệ ngồi ở trong phòng, đối với ngoài cửa sổ mua rơi tí tách tí tách, trải qua một buổi trưa khó chịu.Trước kia nàng chưa thấy qua Ôn Như Nguyệt, người khác nói Ngụy Chiêm vẫn luôn đem Ôn Như Nguyệt treo ở trong lòng, Ân Huệ cũng chưa bao giờ chân chính tin tưởng, Ngụy Chiêm nếu vẫn luôn nhớ thương biểu muội, thời điểm cùng nàng ở bên nhau sẽ như lang tựa hổ như vậy sao?Thẳng đến hôm nay chính mắt nhìn thấy Ôn Như Nguyệt…….
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

