Cố Cẩm Nguyên từ trong thư phòng bước ra, liền thấy Cố Lan Phức đang đợi bên ngoài.
“Phụ thân có từng nói gì với tỷ không?” Cố Lan Phức lơ đãng hỏi.
“Chỉ nói vài câu, không có gì quan trọng.” Cố Cẩm Nguyên rũ mắt, vẻ mặt không biểu lộ gì, nhưng Cố Lan Phức cảm thấy, nàng hẳn là có chút buồn bã đi.
Ả đương nhiên sẽ không thật sự ngốc đến mức rời đi, cho nên đã lén lút nghe trộm từ bên cạnh, biết cha và nàng nói gì, cha lại hỏi nàng sao lại tới, đây là có ý gì?
Cố Lan Phức âm thầm nghĩ, cha vốn không hy vọng nhìn thấy nàng chăng?
Trong lòng ả liền dâng lên một tia trào phúng, lại cảm thấy chuyện này ả nắm chắc mười phần.
Kiếp trước nương và mình mưu đồ muốn để nàng thay thế mình gả cho Nhị Hoàng tử, lại chắp tay nhường ngôi vị Hoàng hậu, kiếp này, ả dù thế nào cũng không thể nữa.
Còn về Cố Cẩm Nguyên, nàng cũng đang nghĩ về những lời người cha ruột này nói.
Cha ruột nói, sao con lại tới?
Ông không muốn để nàng tới sao?
Nàng nhìn không hiểu, cũng suy đoán không thấu.
Nàng cảm thấy tâm tư của người cha ruột này giấu ở nơi sâu nhất, người khác e rằng không dễ gì nhìn thấu, nàng thậm chí không cảm nhận được cảm giác của người cha ruột này đối với mình, là ghét sao? Hay là không?
Nàng đột nhiên liền nghĩ tới, ông hỏi mình thích luyện chữ, đó ắt là vì ông chú ý tới mình nhìn bức chữ trên tường kia, ông rõ ràng không hề ngẩng đầu, vậy mà vẫn chú ý thấy.
Cố Cẩm Nguyên hít sâu một hơi, nàng lại nhớ tới nương nàng.
Nàng chưa từng gặp nương, sinh ra không bao lâu nương đã chết, mọi chuyện đều là nghe tổ mẫu nói, nhưng nói cũng không nhiều, chỉ là vài lời ngắn ngủi mà thôi.
Từ những lời ngắn ngủi đó, nàng không biết tâm tư của nương nàng trước khi chết là như thế nào, có phải là hận không?
Sau khi ngủ thiếp đi, nằm mơ, lại là tiếng gió Lũng Tây suốt một đêm.
Đến ngày thứ hai, Cố Cẩm Nguyên sáng sớm thức dậy, qua chỗ Lão phu nhân thỉnh an, Lão phu nhân nhìn thấy nàng, tự nhiên là cực kỳ yêu thích, lại thấy nàng cũng không đeo trang sức gì, liền sai người lấy hộp trang sức của mình tới, hảo hảo chọn cho nàng vài món.
Đó tự nhiên đều là đồ cực tốt, Cố Cẩm Nguyên cũng không quá mức chối từ, trịnh trọng cảm tạ Lão phu nhân, nhận lấy.
Lúc này mấy vị thái thái trong phủ cũng đều qua đây, Ninh Quốc công phủ tổng cộng có ba nhi tử, trưởng tử Cố Du Chính, thứ tử Cố Du Huệ, đều do Lão phu nhân sinh ra, còn có một người nhỏ nhất, lại là thứ xuất, tên là Cố Du Kính.
Nay ba vị thái thái qua đây, chủ đề tự nhiên là xoay quanh Cố Cẩm Nguyên người mới tới này.
Nhị thái thái là một phụ nhân khuôn mặt tròn trịa trắng trẻo, lúc cười khóe miệng có hai lúm đồng tiền, kéo Cố Cẩm Nguyên đánh giá, cuối cùng cười nói: “Thật sự là đẹp quá, cả đời ta chưa từng thấy người nào đẹp như vậy!”
Tam thái thái cằm nhọn, thoạt nhìn trầm mặc ít nói, nhưng cũng gật đầu hùa theo nói đẹp.
Hồ Chỉ Vân nghe xong, trên mặt liền không được đẹp cho lắm, nhưng ngược lại cũng không nói gì, chỉ nhấc mí mắt lên, nhắc tới vấn đề sắp xếp chỗ ở cho Cố Cẩm Nguyên.
Thêm một người, theo suy nghĩ của người bình thường, cũng chỉ là thêm một đôi đũa, nhưng ở gia tộc trâm anh thế phiệt này, lại là khác biệt, phải phân bổ nha hoàn, phải phát nguyệt tiền, còn phải có y phục trang sức bốn mùa trong năm, đó chính là thêm một khoản chi tiêu.
Lão phu nhân suy nghĩ một chút, lại hỏi Cố Cẩm Nguyên: “Cẩm Nguyên, con xem trong phủ này, con muốn ở chỗ nào, có chỗ nào con thích không?”
Cố Cẩm Nguyên cười nói: “Đêm qua ở chỗ muội muội, ngược lại rất thích.”
Lời này của nàng vừa thốt ra, mấy vị phụ nhân xung quanh không khỏi âm thầm cảm thán, nghĩ thầm trước đó nghe nói cô nương này vài câu đã khiến Hồ ma ma chịu phạt, tưởng cô nương này có chút bản lĩnh, nay xem ra, lại là một người đơn thuần, trước đó chẳng qua là chó ngáp phải ruồi mà thôi.
Nhưng nghĩ lại cũng phải, ở nơi bần hàn Lũng Tây kia, bên cạnh chỉ có một Lão phu nhân tuổi già sức yếu chăm sóc, có thể lớn lên thành dáng vẻ gì?
Nay qua Ninh Quốc công phủ này, cô khổ không nơi nương tựa, ở chỗ Cố Lan Phức, sợ là ngày nào đó bị người ta lột xương nuốt chửng bản thân còn không biết đâu!
Nhưng lời này đương nhiên chỉ có thể tự mình nghĩ thầm, lại là vạn vạn không tiện nói ra.
Hồ Chỉ Vân nghe xong, lại là vô cùng hài lòng.
Còn Cố Lan Phức, tự nhiên càng thở phào nhẹ nhõm.
Ả ghét Cố Cẩm Nguyên, đương nhiên hy vọng Cố Cẩm Nguyên cách mình càng xa càng tốt, nhưng ả lại đề phòng Cố Cẩm Nguyên, vạn vạn không thể để Cố Cẩm Nguyên rời khỏi tầm mắt của mình, với loại người như nàng, lỡ như nàng quyến rũ Nhị Hoàng tử thì làm sao?
Dù sao ả vẫn còn nhớ, kiếp trước Nhị Hoàng tử đối với Cố Cẩm Nguyên muôn vàn yêu thương!
Nay nàng lại cảm thấy ở trong viện tử của mình tốt, đó là không còn gì tốt hơn.
Lập tức Cố Lan Phức đi qua, nắm lấy tay Cố Cẩm Nguyên: “Ta cũng thích tỷ tỷ, để tỷ tỷ ở chỗ ta, lại là không còn gì tốt hơn rồi.”
Lão phu nhân liếc nhìn Cố Cẩm Nguyên một cái, liền cười nói: “Ta chỉ sợ tỷ muội các con ở cùng một chỗ, viện tử nhỏ, sợ là ở không thoải mái.”
Cố Cẩm Nguyên lại nói: “Sẽ không đâu, con ở Lũng Tây, chỗ ở so với nơi này không biết nhỏ hơn bao nhiêu, viện tử của muội muội lớn như vậy, sao có thể ở không thoải mái chứ?”
Lời này quả thực là một phái ngây thơ, Lão phu nhân nghe xong, lại không nói gì nữa, chỉ đành mặc nàng đi.
Thế là lại nhắc tới y phục nguyệt tiền của Cố Cẩm Nguyên, nguyệt tiền là một tháng mười lượng bạc, y phục thì, chỗ Hồ thị sẽ sai người đi may, một hơi may ra mười bộ tám bộ.
Lão phu nhân nghe thấy hài lòng, nhìn về phía tôn nữ này của mình, nghĩ thầm may thêm vài bộ y phục, lại phối hợp với những trang sức mình tặng kia, hơi trang điểm một chút, ắt hẳn là phong thái làm kinh động Yến Kinh thành rồi.
Nhất thời cười nói: “Chuyện may y phục này phải làm càng sớm càng tốt, tháng sau chính là thọ thần của Thái hậu nương nương, đến lúc đó chúng ta đều phải tiến cung, Cẩm Nguyên cũng phải theo chúng ta tiến cung.”
Hồ Chỉ Vân ở bên cạnh vội cười nói: “Đó là tự nhiên, dù thế nào cũng phải để Cẩm Nguyên tiến cung.”
Cố Lan Phức bên cạnh lại âm thầm nhíu mày, ả biết nương ả vẫn định để Cố Cẩm Nguyên thay thế mình gả cho Nhị Hoàng tử, để mình có cơ hội mưu đồ gả cho Thái tử.
Nhưng ả đương nhiên không thể.
Giấc mơ ả nằm mơ kia, lại là hoàn toàn không muốn nói cho nương ả biết, theo sự hiểu biết của ả về nương ả, nếu nói giấc mơ gì đó, nương ả ắt hẳn ép ả hỏi về rất nhiều chuyện trong triều đường, sau đó quay đầu liền đi nói cho cữu cữu nhà ngoại, đến lúc đó chỉ sợ là thiên hạ đều biết rồi, ngược lại đâm ra rắc rối.
Giấc mơ đó của ả, chỉ có thể để bản thân sử dụng, vạn vạn không thể để nhiều người hơn biết.
Ả phải từ từ nghĩ cách thuyết phục mẫu thân, để mẫu thân từ bỏ dự định ban đầu, để Cố Cẩm Nguyên gả cho Thái tử, còn mình, cứ cố thủ hôn ước với Nhị Hoàng tử là được rồi.
Còn về Cố Cẩm Nguyên, nàng đã rơi vào viện tử của ả, ả tự nhiên có cách, từ từ cho nàng một bài học.
Những đau khổ ả từng chịu ở kiếp trước, nhất định phải để Cố Cẩm Nguyên nếm thử hết, cho dù nay không thể làm gì, cũng phải tìm nàng đòi lại một chút lãi.
Dự định này của Cố Lan Phức tự nhiên là rất tốt, trong mấy ngày sau đó, ả ngày ngày qua đó, xem trên mặt Cố Cẩm Nguyên đã nổi mẩn đỏ chưa, ai ngờ một ngày hai ngày ba bốn ngày, trên mặt nàng không những không nổi mẩn đỏ gì, ngược lại trở nên càng thêm mịn màng rạng rỡ, thật giống như hoa đào vậy, tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
Cố Lan Phức nghi hoặc: “Tỷ tỷ hai ngày nay thoạt nhìn càng thêm rạng rỡ hẳn lên, có phải là dùng phương pháp tốt gì không?”
Cố Cẩm Nguyên cười nhìn ả: “Cái này phải đa tạ Đào Hoa phấn của muội muội rồi, Đào Hoa phấn kia, chẳng phải là muội muội tặng cho ta sao? Ta mấy ngày nay dùng, quả thực cảm thấy làn da mịn màng hơn rất nhiều.”
Hơn nữa, đã nói là mẩn đỏ đâu, đã nói là mẩn đỏ đâu!
Ả trong lòng nghiến răng nghiến lợi, nhìn chằm chằm vào làn da kia của Cố Cẩm Nguyên, đột nhiên liền nghĩ, kiếp trước, Nhị Hoàng tử có phải chính là bị khuôn mặt kiều diễm sánh ngang hoa đào này của nàng mê hoặc không?
Không được, ả hận khuôn mặt này, không thể chấp nhận khuôn mặt này tiếp tục kiều diễm động nhân như vậy!
Ả cuối cùng không nhịn được hỏi: “Đào Hoa phấn này, tỷ tỷ dùng như thế nào?”
Cố Cẩm Nguyên lại chớp chớp mắt, có chút kinh ngạc nhìn về phía Cố Lan Phức: “Cái này vẫn là muội muội dạy ta mà! Dùng nước điều chế để thoa mặt, ta nay mỗi ngày sáng tối đều phải xoa mặt.”
Cố Lan Phức vội nói: “Ta chỉ là cảm thấy, ta dùng, hiệu lực lại không tốt bằng tỷ tỷ, mới tò mò.”
Cố Cẩm Nguyên lại vào lúc này lấy ra chiếc hũ sứ màu phấn kia: “Lẽ nào là muội muội dùng ít? Ta mỗi ngày sáng tối phải dùng, vả lại thoa một lớp thật dày, đây này, chỉ sau vài ngày, đã dùng đi không ít rồi.”
Cố Lan Phức ghé qua xem, quả nhiên thấy Đào Hoa phấn trong hũ sứ màu phấn kia vơi đi một phần nhỏ.
Nhất thời âm thầm nghĩ, kẻ từ nơi hẻo lánh tới này, rốt cuộc là chưa từng thấy việc đời, thấy đồ tốt thật sự là dùng không tiếc tay.
Nhưng… đây lại là một phương pháp tốt?
Lẽ nào ả dùng không có hiệu lực lớn gì, lại là vì dùng ít rồi?
Cố Lan Phức đầy bụng nghi ngờ trở về, suy nghĩ một chút, liền gọi hai tiểu nha đầu bên cạnh Cố Cẩm Nguyên tới, chi tiết hỏi thăm một chút, hai tiểu nha đầu kia đâu hiểu gì khác, tự nhiên là Cố Lan Phức hỏi một các nàng liền đáp một, không dám giấu giếm nửa lời.
“Mỗi ngày cô nương đều phải dùng, bảo chúng nô tỳ lấy nước trong tới, nói nàng muốn điều chế, mỗi lần đều phải điều chế nhiều như vậy.” Nói rồi, Nhiễm Ti còn khoa tay múa chân một phen: “Sau đó nàng bắt đầu bôi bôi trát trát, chúng nô tỳ cũng không hiểu.”
Cố Lan Phức nghe vậy, bảo hai tiểu nha hoàn này ra ngoài trước, bản thân ả trầm tư một phen.
Cố Cẩm Nguyên người này, thoạt nhìn tính tình điềm đạm tĩnh lặng, nhưng ngươi không thể không nói, người này vận khí thật tốt, mệnh cũng tốt.
Có khi cách dùng hao phí này, lại là phương pháp tốt để Đào Hoa phấn phát huy kỳ hiệu đấy chứ?
Lập tức Cố Lan Phức cũng lấy Đào Hoa phấn tới, không tiếc tay đổ ra không ít, sau đó lấy nước trong điều chế, liền bôi lên mặt, ả nghĩ thầm, muốn Đào Hoa phấn, ả muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, tổng phải hơn Cố Cẩm Nguyên nghèo kiết hủ lậu này.
So cái này, mình nhất định thắng, ai còn có thể không nỡ dùng?
Tuy nhiên Cố Lan Phức không ngờ tới là, tối hôm đó khi chuẩn bị đi ngủ, trên mặt ả liền nổi những nốt mẩn nhỏ, ả bắt đầu đau bụng, ả thậm chí một hơi đi ngoài vài lần, luôn cảm thấy chỗ nào đó không được thoải mái.
Cố Lan Phức ban đầu chỉ tưởng là trùng hợp, nhưng đến tối, ả lại một đêm không thể ngủ, liên tục đi ngoài, đến ngày thứ hai, đã là sức lực rã rời, thậm chí nôn khan không ngừng.
Hồ Chỉ Vân qua đây, vừa nhìn thấy tình cảnh này của ả, kinh hãi: “Con đây chẳng lẽ là trúng độc?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


