Tông Triển Bạch sáp cơ thể đến gần, cô bất giác mà xê xích ra sau, đằng sau là lưng ghế không có nhiều không gian cho cô.
Rất nhanh thì lồng ngực vững chắc của anh đã đè lên người của cô, gần như là kín kẽ, toàn thân cứng nhắc không dám nhúc nhích.
Tông Triển Bạch vén một lọn tóc qua tai của cô, khoé môi sáp gần đến bờ má của cô, ngữ khí trầm thấp, mang tiếng ngân nga mà nói: “Lợi dụng tôi xong, liền muốn đi, không cần cho thù lao sao?”
“...”
Lúc này, Lâm Tử Lạp có chút hối hận đã lợi dụng Tông Triển Bạch đi báo thù Hà Khiếu Ninh rồi.
Tông Triển Bạch khẽ xê cơ thể ra một chút, cài dây an toàn cho cô, cả quá trình, Lâm Tử Lạp không dám phản kháng nữa.
Bởi vì đích thực là cô đã lợi dụng anh.
Tông Triển Bạch thu người lại, khởi động xe, lái xe rời khỏi chỗ này.
Lâm Tử Lạp dựa vào cửa sổ, trong lòng trầm tư một hồi, mới mở miệng nói: “Hồi nãy đã lợi dụng anh mà chưa có sự đồng ý của anh, là sự đường đột của tôi, anh muốn bao nhiêu tiền?”
“...”
Anh nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt thẳng thừng, đôi con ngươi màu đen mang theo sắc màu ôn nhu, còn có thêm vài phần trầm tư: “Hay là, nợ nhân tình, lấy cơ thể trả đi?”
“...”
Lâm Tử Lạp bây giờ chỉ có một suy nghĩ, mau mau rời khỏi anh.
Trước đây sao cô không phát hiện, anh---không biết xấu hổ như vậy chứ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)