Lâm Tinh Tuyệt thích ăn tôm, Trang Kha Nguyệt cười đầy cưng chiều nói: "Được, mua."
"Con cũng muốn." Lâm Huệ Tinh thích nhất là bắt chước, anh trai muốn cái gì, cô bé liền muốn cái đó, mặc kệ có phải là thứ cô bé thích hay không, anh trai muốn, cô bé liền muốn.
Trang Kha Nguyệt cũng không thấy lạ khi có người đến bắt chuyện, trước kia chỉ cần bà dẫn 2 đứa nhỏ đi ra ngoài, luôn sẽ có người nhìn bọn trẻ nhiều chút, hoặc là đi đến nói mấy câu.
Bà đều đối phó quen rồi.
"Cháu ngoại của tôi."
"Lớn lên thật là dễ thương." ánh mắt của má Vương cũng không nỡ rời khỏi hai đứa bé này, bộ dạng quá là làm người yêu thích mà.
Trang Kha Nguyệt cười cười, đúng vậy, hai đứa bé này chính là động lực tiếp tục sống của bà, thay con gái chăm sóc tốt cho bọn trẻ, chính là nhiệm vụ của quãng đời còn lại của bà, cũng là điều mà bà hạnh phúc nhất.
"Chào bà ạ." Lâm Tinh Tuyệt miệng đặc biệt ngọt.
"Chào con." má Vương vươn tay sờ sờ đầu của thằng bé: "Cháu tên là gì vậy?"
"Cháu tên là Lâm Tinh Tuyệt."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



