Cũng không phải là căn nhà quá lớn, trang trí lại cực kỳ ấm áp, phòng ăn bày một bàn ăn hình chữ nhật, ngồi được 4 người.
Vì Trang Kha Nguyệt không đồng ý cho Lâm Tử Lạp quay về, muốn về phải đồng ý ở bên cạnh Hà Khiếu Thiên, khiến cho bầu không khí trên bàn ăn rất nặng nề.
Chỉ có Lâm Huệ Tinh ngây thơ không biết gì, ngồi trong lòng Lâm Tử Lạp, đòi cô đút cơm cho.
Lâm Tử Lạp gắp rau cho nó: “Trẻ con, không được nhíu mày.”
“Haizz.” Lâm Tinh Tuyệt lại thở dài.
Đứa nhỏ này, sao càng nói nó thì càng nghiện chứ?
“Lâm Tinh Tuyệt, chú ý thái độ của con.” Mặc dù Lâm Tử Lạp quát mắng, nhưng không hề có biểu cảm nghiêm khắc, cô vẫn không nỡ mắng nó, hay nói nặng lời với nó.
“Mẹ còn có tâm tình ăn cơm à?” Lâm Tinh Tuyệt tạt cho cô một gáo nước lạnh.
“Mẹ không thuyết phục bà ngoại thì công việc tính thế nào?” Lâm Tinh Tuyệt còn lo lắng nhiều hơn Lâm Tử Lạp.
“Nhóc con, đừng lo lắng chuyện của người lớn, ăn cơm đoàn hoàng, học hành tử tế mới là chuyện con nên làm.” Trang Kha Nguyệt múc một bát canh cho nó: “Ăm cơm của con đi, không được tham gia vào chuyện của người lớn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)