Giấy chứng nhận đã ly hôn vẫn chưa làm được, nhưng mà đã sáu năm rồi, hai vợ chồng đã ở riêng sáu năm, chắc hẳn quan hệ hôn nhân cũng tự động được hủy bỏ rồi nhỉ?
Cuộc sống của anh đã quen với việc có thêm một người trong nhà rồi, nhưng mà ̣từ khi cô đi khỏi, căn biệt thự lại trở nên vắng ngắt, thiếu đi hương vị của tình người, đã không còn cảm giác của một mái ấm nữa, trái tim anh cũng trở nên trống rỗng theo.
Lâm Tử Lạp cảm thấy anh rất buồn cười.
"Anh sắp đính hôn rồi, chúng ta vẫn giữ quan hệ hôn nhân thì có gì tốt với anh chứ? Anh không biết trùng hôn là phạm pháp sao?"
Tông Triển Bạch nghe thấy thế cũng không tức giận, anh vẫn ung dung nhìn cô như trước.
Cô vẫn nhanh mồm nhanh miệng giống hệt trước đây.
Lâm Tử Lạp bị anh nhìn đến mức căng thẳng, trái tim cô giống như có một tảng đá vô hình đè lên vậy, hai tay thì không ngừng run rẩy: "Tôi còn có việc phải làm."
Vừa nói xong cô đã muốn chạy trốn ngay khỏi không gian chật chội này.
Tông Triển Bạch giữ tay cô lại một cái, anh dùng sức kéo mạnh khiến cả người Lâm Tử Lạp bị kéo về phía sau, cánh tay dài của anh duỗi ra giữ chặt lấy eo cô, rồi khẽ bóp một cái, cả người cô đã dán chặt lên người anh không thừa chút khe hở nào cả, cách một lớp vải vóc, cô cũng có thể cảm nhận được cơ thể nóng bỏng của anh, cả tiếng trái tim đang đập mạnh mẽ kia nữa.
Lâm Tử Lạp trừng mắt lườm anh, cả người cứng ngắc, cô không dám lộn xộn, chỉ dùng giọng nói nghiêm túc nói: "Anh thả tôi ra, cẩn thận tôi kiện anh đó!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
